Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.
ển nhiên, khi đã khoác lên mình lớp vũ trang dày cui, ẩn mình an toàn sau bộ giáp sắt bất khá xuyên thấu xong, cô lại bắt đầu trò chọc ghẹo ngẫu hứng của mình. Trong cái nhìn lạnh lùng của anh đượm nét chán chường, anh vất chiếc khăn đang cầm trên tay xuống bồn rứa mặt rồi bổ ra ngoài. Để lại sau lưng là ánh mắt cô âu yếm dõi theo bóng hình cao lớn của anh qua tấm gương, nụ cười cứ tủm tím trên môi.
Dung Lỗi tắm táp qua loa ở gian nhà tắm bên ngoài.
Trong lúc chờ đợi, anh hâm nóng hai cốc sữa, nhiều phút trôi qua mồ vẫn chưa thấy bóng dáng cô đâu. Anh không yên tâm nên đẩy cứa bước vào, vừa lúc gặp cô bước ra. Tay bận giữ khăn lau mái tóc ướt rượt, trên người tròng chiếc áo phông có mũ rộng thùng thình của anh, ống tay xắn đến tận cùi chỏ, gấu áo dài như mặc váy, trùm qua mông chạm đến cặp đùi thon thá trắng ngần.
Anh dợm quay ra thì Cố Minh Châu gọi giật anh lại: “Đá này, chúng mình nói chuyện cái đã.”
Sáu năm qua đi, lại một lần nữa cô ấy nói ra câu đó với khuôn mặt lệnh tanh và nụ cười nhạt: “Đá này, chúng mình nói chuyện cái đã.” Hình như Dung Lỗi đang quay về cuộc nói chuyện cuối cùng của họ vào sáng ngày hôm đó. Và cũng y như vậy, Cố Minh Châu ngồi bên mép giường, lạnh lùng dứt khoát đòi chia tay. Lúc này, trái tim anh như bị đớp cho một nhát bới một con thú nhỏ mà hung tợn. Lòng anh găm đầy mảnh vỡ, đau khổ tột cùng, mà vẫn cố nín nhịn đế lặng lẽ gật đầu.
Cố Minh Châu thắng thắn thừa nhận những gì đã nói bới men say tốt qua, thế rồi cô buông một câu như thể tự giễu: “Sao bây giờ nhí? Đúng là rượu vào lời ra.”
“Mượn rượu làm càn thì có" Dung Lỗi nói ráo hoảnh, pha vẻ giễu cợt, như thể đây chẳng phải chuyện liên quan đến mình.
Khoác cho mình vé ngoài bình thán là thế nhưng trong lòng cô đã thoáng hoảng hốt.
Dung Lỗi thay đối nhiều quá thành thử cô không hiểu nổi thái độ hiện tại của anh. Cố Minh Chầu thầm nghiến răng, bụng bảo dạ đành nghĩ gì thì nói nấy vậy. Thì chẳng phải dì Nguyễn đã từng dạy cô rằng: những lúc không biết nói gì, ta hãy cứ nói thật.
“Em... muốn về với anh như trước kia.” Dưới ánh nắng rực rỡ, vé trầm ngâm của anh làm Cố Minh Châu bỗng nhụt hết cá ý chí làm một bài ca về nỗi day dứt và nhớ nhung da diết, thậm chí cô còn thấy sượng sùng, phái mất một lúc lúng ba lúng búng như ngậm hột thị, cô mới thốt được ra câu trên.
Thay vì phản ứng dữ dội, khóe miệng anh hơi cong lên, nhướn mày hỏi: “Tại sao?”
“Em vẫn còn yêu anh.” Cố Minh Châu gật đầu, từ tốn song cũng rất kiên định.
Ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, ánh mắt Dung Lỗi nhìn cô rất bình tĩnh, mãi sau mới lên tiếng hói: “Năm xưa, khi Lương Phi Phàm đồng ý cứu bố em, em có từng hối hận không Cố Minh Châu? Giá như em chịu khó đợi đến lúc đó thì chúng ta đã chẳng cần chia tay.”
Cố Minh Châu lắc đầu, “Sự tình đã thế rồi, dù sau đó ai là người cứu bố em và làm thế nào đế cứu bố em thì em cũng không thế nào tìm về cái tôi của trước đây nữa.”
“Cái em đánh mất... là ước mơ của em, và cả anh nữa, bấy lâu nay, đã giây phút nào em thấy hối tiếc về điều đó chưa?” Dung Lỗi nói vẻ khó tin.
“Ước mơ đó xa xỉ quá, em không cần." Cố Minh Châu hít vào thật sâu, “Nhưng còn anh... Dung Lỗi, em không nỡ, nhưng em chưa từng thấy hối hận, bởi lẽ con người hiện tại của anh sống rất tuyệt vời, so với trước kia càng làm em yêu sâu sắc hơn.”
“Em không cần ước mơ nên ngay cả ước mơ của anh, em cũng chà đạp luôn một thể?” Nghe được câu trả lời của cô, anh thoáng sửng sốt rồi ngay lập tức phá ra cười giễu cợt, "Bởi vì em không cần nên em mới biến anh thành kiếu người mà em cần đúng không?"
Giọng cô cất lên líu ríu, “Trong hai người chúng ta phải có một người đủ mạnh đế trả giá cho việc đạt được ước mơ."
"Vậy bây giờ cá hai chúng ta đều đủ mạnh rồi nhưng ai là người còn ấp ủ ước mơ đầy?” Anh buông thõng một cánh tay gác trên tay vịn ghế sofa, dường như vừa hạ quyết tâm đế nói ra, “Anh đã chẳng còn ước mơ nào nữa rồi, Cố Minh Châu ạ.”
Cho đến tận lúc này, Cố Minh Châu mới bước đầu nắm bắt được cốt lỗi của cuộc nói chuyện. Dung Lỗi đang trách cớ cô, cô chắc mẩm trong lòng như vậy rồi thầm buông tiếng thở phào. May chăng còn trách nhau, cô chi sợ anh cứ giữ khư khư trong lòng, chẳng phái yêu cũng chẳng hề hận khiến cô chấng biết đường nào mà lần.
"Em xin lỗi...” Cố Minh Châu chuyển sang vỗ về anh bằng lời xin lỗi khấn khoản. Dung Lỗi giơ tay tó ý cắt ngang lời cô, “Chuyện này lối qua em đã nói đú rồi. Bây giờ có lẽ chúng ta nên chuyến sang vấn đề khác, ví dụ như, nói về những dự định sắp tới của em, hoặc, để anh nói về vấn đề của mình trước vậy,” Anh từ tốn nói, “Anh muốn em biết rằng, ông nội muốn anh cưới cô con gái út nhà họ Điền, anh đã đến tuổi lập gia đình rồi, vả lại hiện nay, anh và cô ấy qua lại với nhau cũng khá thoái mái.”
Nhận ra ý tứ trong lời anh, trái tim cô khẽ run lên song vẫn cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh để đỡ lời: “Em biết, chuyện Điền Tư Tư cứ để em thu xếp. Em đảm báo sẽ không làm ánh hướng đến mối quan hệ của hai gia đình."
Dung Lỗi cười vẻ chẳng bận tâm, anh đối một tư thế t