Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/880 lượt.
hoải mái hơn trên ghế sofa, vóc người vạm vỡ ngả ra sau. Cố Minh Chân chợt nhận ra dộng tác đó mang ý ngầm thừa nhận, có nghĩa anh đã đồng ý cho cô cơ hội. Con tim chợt rộn ràng hẳn lên, bao năm rồi cô mới có cám giác nhiệt huyết trong người cháy rạo rực.
"Đá..." Cố Minh Châu chẳng rõ mình nên nói gì, cố đè nén trái tim nhảy dựng lên vì mừng vui, cô khẽ bảo: “Em cứ tưởng anh sẽ phải giận em rất lầu nữa cơ.”
“Đâu nhất thiét phải viậy" Dung Lỗi thán nhiên bảo, "Đối với anh, lấy em hay lấy Điền Tư Tư đều như nhau cá. Đứng trên lập trường của người làm kinh doanh mà nói thì đây cũng là một hình thức huy động vốn hợp pháp, em đã tốn sức níu kéo anh như thế thì anh cũng sẽ cho em một cơ hội. Nhưng chí vậy mà thôi.”
Giọng điệu của anh nghe hời hợt song lại sắc cạnh như một lưỡi dao bén ngọt lộ ra dưới ánh trăng lạnh lẽo trong đêm đông rét mướt. Cố Minh Châu đăm chiêu hồi lâu, rồi lại chau mày cười ngọt nhạt, kế sau đó, cô sà ngay vào lòng anh, hai cánh tay quàng qua cổ, ngứa đầu cọ mũi vào cổ anh, tỉ tê một câu ra chiều cam chịu, “Vâng vâng... chính em đã ra sức níu kéo anh... đồ đáng ghét!”
Cách nói của cô cứ như thể là đang dung túng, thậm chí không thèm chấp nhặt với một thằng nhóc nhỏ nhen ích ký, có lối nói gay gắt.
Nắng mai êm đềm, trong căn phòng lặng ngắt như tờ, Cố Minh Châu nớ nụ cười vui vẻ, thả lỏng người rúc vào lòng anh. Dung Lỗi vẫn giữ nguyên dáng ngồi ban nãy, ánh mắt sâu như lòng đại dương, cơ thể gồng lên từ lúc nào mà anh chẳng rõ, thế rồi dần dà anh cũng thá lỏng mình theo hơi thớ đều đều của cô.
Cho đến khi nắng dịu dần rồi tắt hẳn, cứ ngỡ hôm nay là một ngày đông quang đãng, chẳng ngờ lại trở trời. Cơn mưa tuyết đã ấp ú mấy ngày đang lớt phớt rơi bên ngoài ô cửa sổ dưới sắc trời âm u mịt mùng.
Lòng người cũng có khác nào thời tiết, thay đổi thất thường âu cũng là trời sinh.
Cô gái đang ngồi trên đùi anh dần co người lại. Dung Lỗi cảm nhận được cái lạnh buốt khi áp mu bàn tay lên bắp đùi đế trần của cô. Anh liền bế cô lên, thả cô vào chăn. Sau mấy phút ra ngoài, anh đã trở vào với cốc sữa nóng.
Cố Minh Châu ôm chăn ngồi ngẩn ngơ. Thấy anh đứng sát mép giường đợi mình, cô mới ngoan ngoãn nhấp hai ngụm rồi nũng nịu bảo: "Bụng ngang quá nên không muốn uống.”
Sau một đêm say khướt, bây giờ hễ ngửi thấy mùi thức ăn là cô lại buồn nôn.
Dung Lỗi đành uống hét cốc sữa, đặt cái cốc không xuống bàn cạnh, anh cũng nằm xuống, lắng lặng kéo cô vào lòng, nhắm mắt chuực ngủ bù một giấc.
Anh cứ lặng thinh từ đầu đến cuối khiến Cố Minh Châu cũng ngại nói chuyện, cô băn khoăn không biết có nên chủ động bắt chuyện với anh hay không nữa.
Con người hiện nay của Dung Lỗi đã trở nên thâm sâu khôn tả, hiển nhiên chẳng còn gì để bàn. Mà kể như anh vẫn là chàng trai giản dị như ánh mặt trời của sáu năm về trước thì Cố Minh Châu vẫn sợ nhất dáng vé lầm lì của anh.
Cô vẫn ghi nhớ trong lòng lần đầu tiên anh làm mặt lạnh với cô.
Đó là một ngày thu mát mẻ cùng nắng chan hòa. Dọc con đường 1hing trường đại học C, hai bên trồng toàn cây ngô đồng Pháp cao vun vút, nắng lọt qua vòm lá, nhảy nhót đậu xuống bờ vai rộng của chàng trai trẻ, bóng nắng lốm đốm lung linh y như trong một giấc mơ.
Lúc ấy Cố Minh Châu đứng trước mặt Dung Lỗi, vẻ hiên ngang hùng hổ, gằn giọng nói rành rọt từng chữ, thắng thừng từ chối lời mời của anh: “Tôi, không, đi!”
Đó là chuyện xảy ra không lâu sau lần Cố Minh Châu thua cược Dung Lỗi. Phải làm bạn gái anh do thua cược - đấy là nỗi ấm ức, bức xúc trong lòng Cố Minh Châu, thành thử hễ Dung Lỗi nói gì là cô luôn bậl lại, chỉ ước sao nghe được một câu chia tay trong phút cáu giận nhất thời của anh đế lấy lại sự tự do cho mình.
Quả thực lúc đó Dung Lỗi cũng điên tiết lắm, anh thích cô nhóc tài hoa, ngạo mạn song cũng rất xinh đẹp này. Bên cạnh đó, càng ớ lâu bên nhau, anh càng thấy khó rời. Anh đã tự nhủ với mình, đây chính là viên ngọc quý mà mình cần, nhất định phái nâng niu, trân trọng trên lny I rọn đời này.
Thế nhưng cái tính bướng binh của Cố Minh Châu quả thực nhiều phen khiến anh phải đau đầu, ví dụ như ngay lúc này đây, anh đã dặn cô kỹ càng từ tận hôm kia rồi, rằng ký túc của bọn anh tố chức hoạt động tập thể, mời cô đến tham gia. Ầy vậy mà hôm nay cô đã quay ra giở quẻ, báo không đi thế là không đi luôn.
Toàn bộ nam sinh trong ký túc xá cùng người thân cũng hộ đang đợi trên xe. Dung Lỗi cũng cần sĩ diện như bất kỳ ai, nếu hôm nay mà đế cô lấn lướt thì sau này biết giấu mặt mũi đi đâu?
“Cố Minh Châu!” Kể từ lúc Dung Lỗi gọi tên cô bằng chất giọng lạnh lùng mà bình tĩnh, anh không còn mở mồm ra nói bất kỳ câu nài nỉ nào nữa. Anh đứng đưa lưng về phía mặt trời, nắng chiếu lên thân mình anh một lớp ánh kim nhạt màu. Đôi mắt đen huyền hơi nheo, vành môi mím vào nhau thành một đường thẳng tỏ rõ vẻ không vui.
Hai người đứng thi gan trong im lặng, anh cúi đầu nhìn xoáy vào mắt cô, rõ ràng ánh nhìn chẳng mang bất kì biểu cám gì nhưng Cố Minh Châu lại có cám giác nó đang hút cạn hồn mình.
Chưa đến ba phút sưng sỉa, Cố Minh Châu đã có c