Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/773 lượt.

ám giác rờn rợn sau lưng. Lần đầu tiên trong đời, cô có dịp trải nghiệm thực tế cái cám giác mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chính là thế này đây. Bỗng nhiên, Dung Lỗi quay phắt người dợm bò đi. Chẳng kịp nghĩ gì, cô đã cuống quýt đuối theo níu tay anh lại. Dung Lỗi ngoánh đầu nhìn cô, tuy vần im thin thít như hạt thóc, thêm vào đó là hơi thớ hổn hển gấp gáp, vậy mà cô vẫn gườm anh, vừa thẹn vừa có chút bực dọc.
Dung Lỗi đã chìa tay, đắt cô đi.
Tay anh to, khô ráo mà cực kì ấm áp. Tay anh ú chặt nắm đấm của cô, sít sao đến độ bức bối. Cô cúi đầu lê bước theo anh, trong lòng vừa có nỗi hậm hực lại vừa đan xen niềm hạnh phúc ngọt ngào.
Trong hồi ức của cô, gió lùa qua ô cửa sổ xe ngày hôm ấy thoáng đưa một vị dịu ngọt, Cố Minh Châu vẫn nhớ như in hôm đó mình khoác một cái áo màu hồng phấn, áo thun màu cà phê sữa mặc trong có in hình chuột Mickey to đùng. Mái tóc rối bời được buộc qua loa sau gáy, vài lọn tóc mai rũ xuống đôi gò má theo làn gió tung bay về phía sau. Dòng điện tê tê mà những sợi tóc cô đem lại khi chạm vào môi anh đã chạy tuốt đến tận đáy trái tim chàng trai trẻ.
Nếu như cô có khá năng đọc được ký ức của Dung Lỗi thì cảnh tượng ấy sẽ như sau: Độ cuối thu, trời rộng thênh thang, xanh thăm thắm, không một gợn mây, sắc nắng dìu dịu trải xuống mặt ao ven đường, làn nước trong veo lấp lánh ánh kim. Cô bổ con ngồi cạnh mình vẫn đang hằm hực tức tối, khủy tay chống lên thành cứa số đang hé mớ, lòng bàn tay đỡ gò má.
Gió thoảng qua dịu dàng, khoan khoái đến say lòng. Cô bé Cố Minh Châu nhìn mông lung ra ngoài cứa sổ trong cơn ấm ức, vé mặt thật đáng yêu quá đỗi.
"Xéo đi!” Cố Minh Châu hơi gắt lên trong cơn bực dọc, đoạn gạt phắt cánh tay anh vừa luồn sang ôm cô. Cô ném cho anh một cái lườm, cứ tưởng như thế là đủ sức đe nẹt, song có ngờ đâu chỉ càng gợi lên trong lòng ai đó cám giác rạo rực mà thôi.
Ý mình ngồi ở hàng ghế sau cùng nên Dung Lỗi chọc ghẹo cô chẳng hề nương tay. Cố Minh Châu cau có đẩy anh ra, rồi lại nghiến răng nghiến lợi nhìn anh gườm gườm như một con mèo đang xù lông.
Dung Lỗi quả quyết ghì cô vào lòng mình, đôi cánh tay siết không đến nỗi chặt lắm, vừa đú cho cô thỏa sức giãy giụa trong không gian bé tí tẹo, kéo theo khóe môi anh cong lên.
"Cho anh hôn em một cái được không Ỉn con?” Hơi thở nóng rực của anh dán lên tai cô, miệng lẩm nhẩm một cái tên thân mật mà đến chính cô cũng phải sượng thay, đã thế lại còn hói một câu ra vẻ đứng đắn nghiêm túc kiểu đó nữa chớ.
Cố Minh Châu sởn hết cá da gà. Tuy cô ngông nghênh thật đấy, nhưng con người cô lại có quan niệm khá báo thú về quan hệ nam nữ. Vả lại, Dung Lỗi cũng hết mực trân trọng cô thành thử đến thời điểm này mà tình cảm của bọn họ mới chí dừng lại ớ những bước cơ bản ban đâu như nắm tay, thơm. má.
Cố Minh Châu đỏ bừng mặt, cuống quýt chui tọt xuống phía dưới, vùi mặt vào lồng ngực anh còn hai tay ôm cứng hông anh. Dung Lỗi phấn khích cười phá lên, anh cúi đầu đặt nụ hôn phớt lên mái tóc cô.
Nô đùa suốt dọc đường, về sau Cố Minh Châu vẫn ỡm ờ để anh hôn cho một cái. Nụ hôn đầu đời của Cố Minh Châu cũng chính là nụ hôn thân mật đầu tiên giữa hai người. Dung Lỗi cứ lưu luyến mãi không thôi, anh liếm láp bờ môi ấy từng li từng tí một, dụ dỗ cô ngá hẳn vào lòng mình. Trong khi Cố Minh Châu tức thở đến độ đỏ chín cá mặt thì anh lại say mê nhấm nháp chiếc lưỡi thơm mùi đinh tứ hương của cô, tay anh đỡ tấm lưng thon, âu yếm vuốt ve.
Ngồi đằng trước, có tay bạn cùng phòng tinh cờ phát hiện cảnh tình tứ đang diễn ra ớ dãy ghế sau, hắn liền buông tiếng huýt sáo chọc ghẹo inh ổi.
Cố Minh Châu giật náy mình toan rụt người lại. Dung Lỗi vẫn đang giữ chặt gáy cô, đắm đuối say mê liếm bờ môi chín mọng ấy, đôi mắt đen láy ngập tràn âu yếm.
Bọn con trai bắt đầu í ới trêu đùa làm Cố Minh Châu sượng sùng không dám hé răng cãi trả đành để Dung Lỗi che cho mình, đáp trả bọn bạn bằng nụ cười hớn hớ.
Tiếng nói cười rộn rã trên xe suốt chặng đường. Cái thời thanh xuân mơn mớn ấy, chí ngồi cạnh người yêu thôi mà hơi thở, tiếng nói phát ra cũng như thấm đẫm mật đường.
Chiếc xe lắc la lắc lư trên con đường tiến ra ngoại ô. Chẳng hứng thú gì với nơi sắp đến, Cố Minh Châu ngả đầu vào đùi Dung Lỗi, nhắm mắt chìm vào một giấc ngủ chập chờn. Bụng dạ vừa thấy khó xử, lại vừa xúc động: “Có lẽ Dung Lỗi đang sử dụng chiến thuật không đánh mà thắng đây mà.”
“Cứ yên tâm ngú đi, bao giờ đến nơi anh sẽ gọi em.” Những ngón tay ấm áp của anh khẽ cọ lên gò má cô, chốc chốc lại vuốt ve trìu mến, Cố Minh Châu thấy an tâm hơn hẳn thế rồi toàn thân có cám giác lâng lâng xao động.
“Anh nhớ phái gọi em đấy nhé...”
Ngoài kia qua khung cửa sổ tuyết vẫn rơi lất phất. Trong này, dĩ vãng cùng mộng tưởng ùa về quấy nhiễu cô. Giống như năm ấy, cô cũng chập chờn cơn tinh cơn mê nằm trong vòng tay của Dung Lỗi, thỏ thẻ một câu đó.
Sáu năm, trước và nay. Anh có còn nhớ phải gọi em?
Đá đã không nhớ phái gọi Ỉn con.
Khi Cố Minh Châu thức đậy vì cơn đói ập đến thì Dung Lỗi vẫn đang say giấc nồng.
Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều và