Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/789 lượt.
ồn.
Dung Lỗi nhìn cô bằng ánh mắt an úi, “Đó là vấn đề của Kỷ Hàng, chẳng liên quan gì đến cô và Tiểu Toàn cá. Người anh ta thíeh chưa hắn đã là người tuyệt vời nhất, mà có khi là người anh ta thấy phù hợp nhất.”
Cao Hạnh cười khẩy, “Giá mà tôi trẻ lại tầm mười tuổi, hoặc chưa có Duệ Duệ thì dễ chừng tôi mới là cái người phù hợp ấy."
“Vậy cô có thấy hối hận vì đã sinh ra Duệ Duệ không?”
“Đương nhiên là không!” Cao Hạnh trả lời dứt khoát và đầy kiêu hãnh, “Chang thằng đàn ông nào sánh được với con trai tôi cả!"
Tâm trạng của Cao Hạnh cũng dần dịu xuống, thấy anh mím cười, cô ngập ngừng giây lát rồi hổi, “Anh cười gì thế?”
“Vẻ mặt mới rồi của cô có nét rất giống cố Minh Châu", xe tiến gần khu vực trường học, lại vào tầm tan trường, hai ven dường rốt đông học sinh rồng rắn dắt nhau ra về, Dung Lỗi phải giám tốc độ, cẩn thận quan sát tình hình xe cộ chung quanh. Có lẽ bởi cái tên vừa được đến mà trên môi rạng lên một nụ cười trong khi anh vẫn chẳng hay.
Cao Hạnh gật đầu, “Vâng, thì tôi và Minh Châu chơi với nhau nên có khi tôi bị cô ấy đồng hóa rồi cũng nên. Minh Châu là người phụ nữ hấp dẫn nhất tôi từng gặp qua, quả thật không gì là cô ấy không làm được."
Thấy Dung Lỗi cười nhạt, Cao Hạnh chực nói lại thôi, sau cùng chi nối một câu vô thướng vô phạt: “Dung Lỗi, anh đúng là có phúc."
Thấy mẹ và chú Dung Lỗi đến đón, Duệ Duệ liền giằng khổi tay cô giao, cắm cổ chạy về phía Cao Hạnh.
Cao Hạnh nhấc bổng thằng bé cùng chiếc cặp sách lên, quay một vòng, đoạn hôn chụt một cái, thế rồi cười lên khanh khách khi thấy Duệ Duệ cau có lau vệt nước bọt bám trên mặt.
Ngồi trên xe, Cao Hạnh ôm Duệ Duệ vào lòng, hỏi han đủ điều.
Dung Lỗi chợt nhận ra thằng bé này xem chừng có vé hoạt bát hơn lần trước, Cao Hạnh hỏi hai câu thì chí ít nó cũng đáp ngay được một câu.
Hèn gì Cố Minh Châu bảo, nếu Cao Hạnh không lấy Chung Tiềm thì thể nào cũng bị sét đánh cho vỡ đầu. Phí bao nhiêu công sức đế bệnh tình của Duệ Duệ tiến triển được đến ngần này, Chung Tiềm I ong lao tâm khổ tứ thật.
Duệ Duệ táy máy nghịch mấy cái cúc áo khoác của mẹ, chốc chốc lại ngó sang chú Dung Lỗi đang lái xe. Cao Hạnh cụng đầu mình vào trán thằng bé, cười hỏi: “Con thấy chú đẹp trai không?”
Duệ Duệ nghiêng mái đầu nhỏ xíu, gật lia lịa, đột nhiên thằng bé trỏ vâo mặt Dung Lỗi rồi cười tít mắt, lảnh lót bảo với mẹ: “Đá nhỏ!”
Cao Hạnh thoáng tái mét, cô kéo con vào lòng, cười ra vẻ lúng túng, "Duệ Duệ này... Đá là tên chỉ có dì Minh Châu mới được gọi thôi, con phải gọi là chú, biết chưa hả? Trẻ con phái biết lễ phép chứ!”
Bị mẹ sắng giọng mắng, Duệ Duệ đành nín thinh không dám ho he. Lúc dó Dung Lỗi chẳng có biếu hiện gì bất thường hết, anh vẫn cười khô rồi bảo, có sao đâu.
Cao Hạnh bế Duệ Duệ vào nhà, tình cờ Cố Minh Châu cũng đang ở đó. Duệ Duệ tuột khỏi tay mẹ, lao tót vào lòng Cố Minh Châu. Cao Hạnh thấy bứt rứt bèn đem chuyện kể lại đầu đuôi cho cô nghe, “Rốt cuộc, cậu định bao giờ mới nói cho anh ấy biết. Mới rồi làm tớ sợ chết khiếp đi được!"
“Sau này đừng làm thằng bé hoảng, cậu xem cái mặt nhỏ vậy mà nhăn nhó cả rồi này." Cố Minh Châu nhấc bống Duệ Duệ lên, “Cứ đợi thêm một thời gian nữa, tớ với anh ấy vừa mới làm lành, bây giờ mà nói, tớ sợ anh ấy sẽ băm vằm tớ ra thành tám mảnh mất.”
“Cậu cứ liệu mà làm”, đôi mày xinh đẹp của Cao Hạnh chau lại, “Sao hôm nay lại về sớm thế này? Tối có hẹn với ai à?"
“Với Phương Phi Trì." Cố Minh Châu xoa đầu Duệ Duệ rồi xách túi và áo khoác dợm bước ra cửa, “Hạnh Hạnh này, cuối cùng thì tớ cũng sắp nói lời tạm biệt với sáu năm ròng rã khổ sớ, bắt đầu lại một cuộc đời mới rồi.” Nghe giọng cô đầy hớn hở, tiếng cất lên nhẹ nhõm mà tràn trề hy vọng, dường như ngày mai chính là thời khắc tuyệt vời mà cô hằng mong đợi, dường như sự đời đã xuôi chèo mát mái như những gì cô từng dự tính, dường như... Dung Lỗi vẫn là Đá yêu của sáu năm về trước.
Chương 6: Kí ức duy nhất
Hôm trời rét căm căm mà Phương Phi Trì lại đóng một bộ rất chi là đồng bóng, áo khoác lông chồn trắng phanh ngực, đế lộ áo len đen trễ cổ mặc trong, khoe nét gợi cảm nơi xương quai xanh. Lức Cố Minh Châu xuống lầu, bắt gặp cảnh tượng anh ta đứng dựa vào chiếc xe hơi hút thuốc, cái dáng vẻ cúi đầu lơ đãng ấy gợn lên trong lòng Cố Minh Châu đôi điều áy náy.
Người ta vẫn báo “Hận thay son trẻ chẳng gặp chàng!”[1'>, đối với Cố Minh Châu mà nói, Phương Phi Trì cũng mang lại thứ cảm giác tương tự ấy. Nếu cô quen anh trước khi gặp Dung Lỗi, dễ chừng cô sẽ phải lồng anh chàng bảnh trai này.
[1'> Một câu thơ trong bài Tiết phụ ngâm của Trương Tịch, bản dịch Lộc Bắc.
Có điều, câu “nếu như” thường để nói về những việc chưa từng xáy ra. Cố Minh Châu nhoẻn cười ấm áp, giả sứ cô chưa từng gặp Đá yêu của mình... đó quả là chuyện đáng sợ.
"Mỗi lần thấy em cười kiểu này là anh lại có linh cảm mình sắp gặp hạn." Phương Phi Trì nhanh nhẹn xắt nhỏ miếng bít tết rồi đổi đĩa cho Cố Minh Châu, không quên ánh mắt hấp háy đi kèm nụ cười phấn khích.
Phương Phi Trì chọn một nhà hàng tọa lạc ven sông có tường