Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/788 lượt.

kính trông ra dòng sông thơ mộng nhất thành phố. Nội thất trong nhà hàng, được bài trí theo phong cách riêng, âm nhạc du dương bay bổng dưới ánh đèn vàng, song lạ ở chỗ tối nay khách khứa chỉ vòn vẹn có hai người họ.
Cố Minh Châu vận áo len cổ lọ sát nách màu đen, tôn lên chiếc cằm thon thon xinh xắn. Tóc tai vén gọn gàng, cổ tay mịn màng đeo chiếc vòng gam màu ấm sáng bóng.
Nghe Phương Phi Trì nói vậy, cô liền lấy lại vẻ bình thán đồng thời nhoén miệng cười rạng rỡ. Phương Phi Trì vội đưa tay chặn ngang ngực, mày cau lại, vẻ hốt hoảng rất kịch: "Ơi hỡi nụ cười kia, làm ngả nghiêng cả một thành trì.”
Cố Minh Châu cúi đầu nớ nụ cười đẹp miễn chê, tay vén gọn lọn tóc bên tai, cô nâng ly chạm nhẹ vào cốc anh, “Cám ơn anh, Phi Trì. Mấy năm qua, em làm phiền anh nhiều quá, mặc dù em công nhận mình chẳng nợ anh gì cá, nhưng em rất cảm động trước tấm chân tình anh dành cho em. Cám ơn anh.”
Nghe ngữ điệu khách sáo thận trọng của cô, nụ cười dần tắt trên gương mặt Phương Phi Trì. Anh ngá người, dựa lưng vào ghế, tạo một khoảng cách nhất định với người phụ nữ có khả năng làm nghiêng ngá thành trì kia. Bàn tay anh nâng ly rượu trên bàn, lắc nhẹ, khẽ hói: “Sao? Hôm nay là bữa cơm cuối cùng đó hả?”
Cố Minh Châu gật đầu mạnh dạn quả quyết.
“Tán đổ hòn Đá nhà em rồi hả?”
“Chưa,” Cố Minh Châu cúi đầu cười, “Anh ấy vẫn lúc gần lúc xa nhưng so với hồi trước thì đỡ hơn nhiều rồi. Hai hôm nay bận túi bụi đầm ra không có dịp gặp nhau, tối qua mới gọi điện xong.” Câu kể lể nửa hờn dỗi nửa phấn khích của cô như những hạt muối li ti rắc lên vết thương chưa liền miệng đang âm i trong lòng ai đó.
“Phi Trì này, anh cũng biết em mong mỏi em và anh ấy về với nhau ra sao. Còn mấy ngày nữa là Tết đến nơi rồi, cuộc đời em sắp bước sang trang mới, em nỗ lực bao lâu nay, cuối cùng trời cũng không phụ lòng mong đợi của em. Trước tiên, em phải cảm ơn hôm nay anh đã mời cơm em, sau là giải quyết cho xong bản hợp đồng giữa chúng ta, phi vụ này kết thúc có lẽ từ nay về sau chúng ta sẽ ít dịp gặp gỡ.” Cố Minh Châu từ tốn nổi. Từ xưa đến nay cô chưa từng phú nhận những
năm gần đây mình đang lợi dụng Phương Phi Trì, và cũng chưa từng phú nhận bản thân minh chẳng phải loại tốt đẹp gì.
Phương Phi Trì vẫn giữ cho mình nụ cười mỉm, mắt nhìn đăm đăm vào ly rượu trên tay, ánh đèn mờ đục vỡ vụn trên bề mặt ly rượu, loang loáng khiến mắt anh thấy nhức nhối. Ở phía đối diện, tiếng cô cất lên đèu đều, loáng thoáng bên tai là chất giọng thanh tao nhẹ nhàng, còn anh lại trầm mình trong những suy nghĩ vẩn vơ, ý nghĩ bay mỗi lúc một xa, chợt bay về khung cánh lần đầu tiên họ gặp nhau sáu năm về trước.
Năm đó, mới chớm hạ mà cái nóng đã oi bức khác thường. Người em trai họa hoằn lắm mới gặp một đôi lần của Phương Phi Trì trở về, chẳng những thế, bỗng đâu cậu ta lại trở thành chiến sĩ trinh sát nằm vùng nhiều năm, người anh hùng một tay tiêu diệt gọn băng đảng xã hội đen chuyên buôn lậu có quy mô lớn nhất thành phố C.
Việc này đối với Phương Phi Trì mà nói chẳng có nghĩa lý gì cá, anh vốn không hề có hứng thú với công việc tận trung báo quốc của bố mình, cũng chẳng mấy bận tâm đến đứa em ruột thịt sống xa nhau từ bé kia. Dạo đó, sự nghiệp của anh vừa có bước khải đầu, thế lực của nhà họ Phương không mang lại ý nghĩa thiết thực cho anh là mấy.
Khi Cố Minh Châu tìm đến nhà cũng là lúc anh rục rich chuẩn bị ra ngoài, vừa vòng qua bốt gác thì bất thình lình một họng súng ngắn mAu bạc chĩa ngay trán anh.
Hôm đó nắng nóng như rang, ve sầu kêu râm ran trong những vòm cây cao vời vợi ngoài cổng, trước một cô gái trẻ trung xinh đẹp đang đứng dưới bóng cây, trên người toát ra luồng khí còn gay gắt hơn cả một trời, khoảnh khắc đó Phương Phi Trì đã sực hiếu ra thế nào là "kinh ngạc trước cái đẹp”.
Sao màn gặp gỡ giật gân ấy, bọn họ trở thành những người bạn đặc hiệt của nhau.
Đổ là cái thời Phương Phi Trì đang hừng hực sức trẻ, thoạt đầu anh nhìn thấy điều này thật thú vị, thân thế lẫn vẻ phức tạp của Cố Minh Châuu đối với anh mà nói, đó là sự kích thích ít khi được trải nghiệm. Về phần Cố Minh Châu, đã xác định sẵn nhà họ Phương nợ mình nên cô cũng chẳng tiếc tay đày đọa Phương Phi Trì.
Thế nhưng việc khiến Phương Phi Trì nhận thức rỗ ràng mức độ nghiêm trọng của vấn đề chính là vào cái tối Cố Minh Châu giáng cho Dung Lỗi một đòn chí mạng.
Số con gái anh ta từng ôm, từng hôn, thậm chí là từng lên giường cùng, quả thực nhiều không biết bao nhiêu mà kể, nhưng khi cơ thế nhỏ nhắn mềm mại thơm nức ấy khẽ run lên trong vòng tay Phương Phi Trì, thì lồng ngực anh lại nhói đau như thể vừa chạy xong một quãng đường dài mười nghìn mét.
Cố Minh Châu ngẩng phắt đầu, ánh mắt bùng lên vẻ kiên quyết khi chiếc xe của Dung Lỗi vừa bẻ lái rẽ vào, bất chấp tất cá, cô kiễng chân, tay ghì chặt gáy Phương Phi Trì. Anh bị hút hồn bởi hai bờ môi đỏ hồng căng mọng và non mềm ấy, thậm chí không cần đợi Dung Lỗi xuống xe như lời Cố Minh Châu dặn, anh đã cúi xuống, ngậm lấy bờ môi cô, cuồng nhiệt đan môi vào lưỡi như bị ma xui quỷ khiến Cố Minh C