Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/791 lượt.

t thình lình, Dung Lỗi đanh giọng hỏi người đứng bên
“Duệ Duệ chứ ai,” cố trấn áp con tim đang loạn nhịp, cô bình tỉnh trả lời: “Cao Hạnh và Chung Tiềm đi Mỹ hướng tuần trăng mật, nhưng được có mấy ngày thì Duệ Duệ đã mè nheo, Cao Hạnh đành nhờ người đưa nó về.”
Cô nói rất đỗi tự nhiên. Nhưng Dung Lỗi vẫn thấy ngờ ngợ, cụ thể ra sao thì anh lại không cắt nghĩa được.
Lối ra đông nghẹt người. Dung Lỗi vẫy tay khi thấy Diên từ đằng xa, “Diên! Bên nay!”
Đứng chen trong đám đông là một gã trai khôi ngô đang hướng ánh mắt về phía này kèm theo một cái gật đầu nhè nhẹ. Gã trai ấy phải cao đến một mét chín, đường nét khuôn mặt sắc cạnh nom như con lai. kéo hành lý sái từng bước dài, nhanh thoăn thoắt nhưng lại phăm phăm tiến về phía A Tam, tuy nhìn nghiêng song Cố Minh Châu vẫn thấy ánh mắt cậu ta hằm hằm như thể sắp phóng dao tới nơi.
Cố Minh Châu linh cảm có điều chẳng lành đã xảy ra. Y như rằng,
thấy mình sắp mất dấu A Tam và Hải Đường sau một khúc ngoặt, gã trai đột nhiên đứng khựng lại, gào toáng lên: “Triệu Hải Đường!”
Giữa đám đông vang lên một tiếng hét đầy phẫn nộ khiến bầu không khí xung quanh chợt lắng xuống. Nhóm hai người lớn và một đứa trẻ đi đằng trước cũng đứng khựng tại chỗ, giọng trẻ con lanh lảnh vẳng lại, nháy mắt nó đã gợi lên nỗi hoang mang trong Cố Minh Châu: "Dì, dì ơi! Có ai gọi dì kìa!”
Nhanh như cắt không cho ai kịp trở tay, Diên đã quẳng quách hành lý xuống rồi lao như bay về phía cửa. A Tam giơ tay chặn đứng gã lại theo bản năng, nhưng gã xồng xộc lao đến huých luôn A Tam ngã ngửa ra đằng sau.
Sau lưng bọn họ, một bóng ngưòi nhỏ xíu vừa nhảy phắt khỏi đám hành lý, nó lách người qua đám đông hỗn loạn toàn những người lớn lớn nó rất nhiều, thế rồi thoắt cái thằng bé đã đứng đối diện với Dung Lỗi và bóng lưng của cố Minh Châu. Khuôn mặt nhỏ xinh nghếch lên nhìn Diên và A Tam đang quắp lấy nhau ra sức vật lộn ngay trước mặt nó, cái miệng há hốc nhưng vẫn xinh “tệ” há thành hình chữ “O".
Con ngươi màu xanh biển của Diên như bừng cháy lên ngọn lứa khi tìm lại được người yêu đã mất liên lạc trong suốt năm năm. Còn Dung Lỗi, khi đối diện với thằng nhỏ kia, toàn bộ hô hấp lẫn nhịp tim đều khựng lại.
Sao trên đời lại có chuyện thần kỳ đến thế Thằng bé đang đứng cách anh một khoảng rất xa là thế, xưa nay hai người chưa từng gặp mặt nhau lấy một lần, song Dung Lỗi vẫn có thể khắng định chắc nịch chỉ trong vòng một giây, đây đích thị là con trai anh.
Thằng bé mặc áo khoác màu đỏ ấy cao bằng tầm Duệ Duệ, nhưng bụ bẫm hơn Duệ Duệ một chút, cái mặt bầu bĩnh phúng phình trắng nõn. Khuôn mặt của thằng bé... chẳng phải chính là khuôn mặt của Dung Lỗi trong mỗi bức ánh chụp hồi bé mà thỉnh thoảng anh vẫn giở ra xem đó ư
Cả cuộc đời Dung Lỗi, từ xưa đến nay, bây giờ mới có một khoảnh khắc khiến anh phải đực mặt đứng nhìn.






Bố rất yêu con
Điên như phát rồ lên, bình thường cả ngày cậy miệng cũng không nói quá hai câu, bữa nay lại đi giằng co với cái cô Hải Đường xinh đẹp kia, cậu ta bắn liên thanh một tràng tiếng Anh pha lẫn tiếng Ý, lai tạp với tiếng Pháp, kèm theo cả tiếng Trung, vẻ kích động như thể cậu đang là ai đó chứ chẳng phải Diên. Trong khi cái cô Hải Đường kia vẫn khoanh tay, lạnh lùng nhìn cậu ta, coi như chẳng có gì đáng phải bận tâm. A Tam lồm cồm bò dậy, cố len vào giữa hai người.
Trước cảnh tượng khó hiểu này, cái đầu nhỏ xíu của Dung Dịch hết nghiêng bên này lại nghẹo bên kia. Rồi chẳng hiểu bằng cách nào, nó nhận ra mẹ nó đang cách đó không xa, thằng bé lập tức lon ton chạy lại, ôm chầm lấy chân Cố Minh Châu, nó ngước lên, liến thoắng gọi "Mẹ, mẹ.”
Dung Lỗi như hóa đá khi thấy Cố Minh Châu cúi xuống bế thằng bé vừa gọi cô là mẹ lên.
Dung Dịch hôn đánh chụt một cái vào má Cố Minh Châu, chưa hết, thằng bé còn nghịch ngợm nhéo má cô. Cố Minh Châu không dám lên tiếng, mắt vần đăm đăm nhìn Dung Lỗi.
Cố Minh Châu xoa đầu thằng bé, đoạn gật đầu khẳng định.
"Wow! Bố con đẹp trai thế!” Cái miệng nhỏ xinh của Dung Dịch không khỏi há hốc, thiếu điều chảy nước miếng.
Tai nghe thấy thế nhưng thay vì đứng lên, Dung Lỗi lại đưa tay ôm đầu. Tình cảnh này đã khiến Cố Minh Châu nhận được nhiều cặp mắt hiếu kỳ từ đám đông quanh đó.
Ánh mắt cô dịu đi nhiều. Tấm lưng vạm vỡ của người đàn ông ngồi dưới đất kia khẽ run lên, cái run rẩy ấy có cùng tần số với cơn buốt đau trong trái tim cô.
Trên đường về nhà, A Tam cầm lái, không khí suy tư trầm mặc lan khắp xe.
Kể từ lúc ra khỏi sân bay, một tay Diên vẫn luôn nắm chặt cổ tay Hải Đường. Còn Hải Đường vẫn mang cái vẻ lạnh lùng của người đẹp băng giá. Hắn thích cầm cứ cho cầm, còn mình thì nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng việc gì phải bận tâm.
Dung Lỗi lặng thinh chẳng nói câu nào, dường như anh đang chìm đắm trong thứ ảo giác nào đó, người ta bảo anh đi thì anh đi, bảo anh lên xe thì anh lên xe. Thoạt đầu Dung Dịch thấy phấn khởi lắm, chốc chốc lại ngó sang Dung Lỗi, nhưng dần dà bị lây cái vẻ lặng lẽ của anh, về sau nó cũng t


Disneyland 1972 Love the old s