XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/790 lượt.

rầm hơn hẳn.
Bẵng đi một lúc, Dung Dịch lại ngập ngừng ngó sang Dung Lỗi một cái, thằng bé tiu nghỉu nhoài người trên vai mẹ, kề tai Cố Minh Châu thì thào: “Mẹ ơi, có phải bố không thích con đúng không ạ?”
Cố Minh Châu lặng người, chột dạ đưa mắt nhìn Dung Lỗi. Mắt Dung Lỗi đỏ hoe như mắt thỏ, lời thằng bé nói càng làm anh cắn răng thêm chặt, anh rụt rè đưa tay như sợ bị bỏng, cuối cùng hạ quyết tâm để chạm vào đầu thằng bé.
Rất lâu, anh vuốt ve mái đầu của nó. Mãi cho đến khi Đá nhỏ thầm khẳng định, bố không quý mình cho lắm, thế là nó phụng phịu rúc dầu vào lòng mẹ. Anh bèn lấy can đảm vươn tay ôm nó vào lòng mình.
“Bố...” Giọng anh khản đặc rất khó nghe, sau vài tiếng húng hắng mới thốt được ra lời, anh ôm đứa con trai lần đầu gặp mặt, run run bảo: “Bố... sao bố lại không thích con chứ."
Dung Dịch gãi đầu ngờ vực. Cánh tay nhỏ xíu ấy vừa cựa quậy, Dung Lỗi đã lo mình ôm chặt quá làm đau thằng bé, anh vội vã lỏng tay, đẩy nó ra xa một chút rồi gượng cười: “Con tên là gì?”
“Dung Dịch ạ!" Đá nhỏ ngoan ngoãn đáp lời, rồi lại bảo: “Bố ơi, con biết bố tên là Dung Lỗi. Mẹ từng cho con xem rất nhiều ảnh của bố, con nhận ra ngay.”
Dung Lỗi không giấu nổi đôi mắt đỏ quạnh, thấy vẻ mặt co giật méo xẹo của bố - Dung Dịch sợ lắm, nó vươn tay đòi mẹ bế. Cố Minh Châu nghĩ bụng lúc này mà chìa tay ra với nó, thể nào cũng bị Dung Lỗi ngăn lại, thế nên cô đành ngoảnh mặt làm ngơ với ánh mắt cầu cứu của đứa con yêu dấu.
Dung Dịch đâu đã cắt nghĩa được lý do vì sao hai vị phụ huynh lại tỏ ra nghiêm nghị và trầm mặc thế này, nó chật vật ngoái đầu cầu cứu Hải Đường: “Dì ơi... dì bế con với!”
Hải Đưòng vừa khẽ cựa quậy, Diên đã kéo ngay cô nàng vào lòng, đoạn ngẩng đầu trừng mắt nạt nộ, làm thằng bé nhệch cả mồm.
Dung Lỗi xoa đầu con trai, cố gắng bắt chuyện với nó: “Dung Dịch ngoan nào, để bố ôm con... con nói cho bố nghe... nói gì cũng được. Con thích gì? Đá bóng?”
Dung Dịch được thừa hướng toàn những ưu điểm trong tính cách của cả bố lẫn mẹ, thằng bé có vẻ chín chắn cẩn thận của Dung Lỗi và nét hoạt bát dạn dĩ của Cố Minh Châu. Nó không sợ, huống chi đây là bố ruột của nó. Dung Lỗi không còn trưng ra cái vẻ mặt khiến người khác phải thót tim nữa, nên nó cũng thôi nhặng xị đòi tuột khỏi tay anh.
Dung Lỗi phải vận dụng đến toàn bộ kỹ xảo giao tiếp của mình, dù có hơi vụng về nhưng cũng giúp anh giữ được mình bình tĩnh khi nói chuyện với con trai, anh hỏi sở thích của nó, hỏi thói quen của nó, hỏi nó... rất nhiều thứ mà đáng lẽ một người bố phải biết từ lâu.
Anh không phải người dễ xúc động, chí ít anh của ngày hôm nay không phải người dễ xúc động. Sáu năm tự rèn giũa, anh đã học được cách che giấu tình cảm ngon ơ. Thậm chí anh vẫn có thể lạnh lùng khi nhìn vào Cố Minh Châu. Nhưng với con trai mình, mắt anh cứ đỏ mọng lên, thậm chí nói năng cũng ấp úng, khó liền mạch.
Dung Dịch là đứa trẻ ngoan ngoãn và đáng yêu, nó trả lời hết mọi câu hỏi của bố. Dần dà nó cảm thấy, tuy bố không vui tính bằng người hay chơi cùng với nó là chú Phương Phi Trì nhưng cũng tạm gọi là ăn ý
Cố Minh Châu ngồi ngay ngắn. Trong tầm nhìn mông lung của cô, Dung Dịch phấn khởi vặn vẹo trong lòng Dung Lỗi, hoa tay múa chân nói về trò chơi điện tử mà nó thích. Còn Dung Lỗi, ngoại trừ con trai , hầu như anh chẳng còn thấy ai khác.
Vào đến khu vực nội thành, xem ra Dung Lỗi chưa sẵn sàng tâm lí để đãi khách, Cố Minh Chầu đành đứng ra thu xếp khách sạn cho Diên và Hải Đường. Lúc này, đôi bạn trẻ - nghe đồn là đã đăng ký kết hôn ở Ý - đang cãi nhau chí chóe ở đại sảnh khách sạn, chi vì chuyện lấy một phòng hay hai phòng. Bị Hải Đường xóc xỉa cạnh khóe, Diện cũng điên tiết rống lên, khiến bao người qua đường phải dừng lại xem.
Hai bố con nó còn đương ngồi trên xe, Cố Minh Châu buốt cả óc với đôi trẻ này, không tài nào bảo được chúng nó, cô đành nói dăm ba câu khuyên giải rồi vội vội vàng vàng trở ra xe.
Chằng rõ tự lúc nào Dung Dịch đã há miệng đánh giấc ngon lành trong vòng tay Dung Lỗi. Dung Lỗi cúi đầu nhìn con không chớp mắt như thế anh đang canh giữ một món bảo vật quý giá ở đời. Cố Minh Châu mớ cửa xe bước vào, anh thì thào bảo: “Nhẹ tiếng chứ, thằng bé dang ngủ.”
Đấy là câu duy nhất anh nói với cô kể từ lúc ra khỏi sân bay. Về đến nhà anh, anh ẵm đứa bé vào phòng ngủ rồi ở lì trong đó đến tận rạng nắng vẫn chưa chịu ra.
Cố Minh Châu ngồi ở ghế sofa trong căn phòng khách vắng lặng. Di dộng của Dung Lỗi cất trong túi áo khoác rung lên không biết mệt là gì, cô bèn lấy ra xem, người gọi đến là Fay. Chiếc điện thoại rung lên bần bật như châm vào đầu ngón tay, lòng cô ngốn ngang trăm mối tơ vò.
Đang buồn rười rượi thì Dung Lỗi xuất hiện sau cánh cửa phòng ngủ, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại. Trong cái lạnh se sắt của sáng sớm, hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Đôi mắt anh đen như làn nước biển nơi đại dương sâu thẳm và lạnh lẽo, anh mím môi bước lại gần, chẳng nói chẳng rằng, anh lôi xềnh xệch cô vào căn phòng cách phòng ngủ rõ xa.
Gân xanh nổi vằn vện trên bàn tay vặn mở khóa cửa đã tuyên bố rằng: vào