Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/786 lượt.

.
Dung Lỗi nổi sùng lên, “Bây giờ là lúc nào rồi mà em còn nói thế! Trước kia sao em không hỏi anh có yêu em hay không đi ? Bây giờ có con rồi nên em được thế lên mặt với anh đó há?"
“Chính bởi Dung Dịch đã về nên em mới cần làm rõ chuyện này với anh. Trước đây là chuyện riêng hai đứa, em gò bó anh, anh cự nự em, đấy là chúng ta thích thế. Bây giờ chuyện khác xưa rồi, con chúng mình với chuyện tình cảm yêu đương của hai đứa là hoàn toàn tách biệt, chẳng liên quan gì cả. Em không đồng ý để hai thứ ấy nhập nhằng với nhau, Cố Minh Châu em chẳng ra gì, em yêu anh, nhưng tuyệt đối không bao giờ lấy con ra để trói buộc anh cả, em chẳng thèm làm cái trò bỉ ổi ấy! Anh khỏi phải lo cho con, nó là đứa tự lập, gia đình tan đàn xẻ nghé chẳng ảnh hưởng gì đến việc nó lớn lên cả. Không có anh, nó vẫn khỏe mạnh, hoạt bát đến ngần này đó thôi!”
Không có bố... chẳng ảnh hưởng quái gì cả... lớn đến ngần này, hoạt bát khỏe mạnh - những câu chữ ấy như chiếc roi da ngâm nước muối quất xuống chan chát.
Nén nỗi đau rát buốt nơi lồng ngực vào ngay lúc này, anh trừng mắt nhìn cô như thể chỉ một giây nữa thôi anh sẽ ngã vật ra đất, không bò dậy được chỉ vì uất ức.
Cố Minh Châu vẫn nghiến răng đoạn tiếp lời, “Em thề, em chỉ cần hình mồm anh bảo anh không yêu em,, là kể từ nay về sau em sẽ không làm phiền anh nữa.”
“Đừng nghi ngờ, em chẳng giở trò gì đâu. Chỉ có điều em thấy mệt mỏi lắm rồi, em không muốn tiếp diễn mối quan hệ như trò chơi đuổi bắt kiểu này nữa. Em đã sai khi giấu anh chuyện của con trong suốt thời gian qua. Bây giờ nó về rồi, là bậc làm cha làm mẹ, chuyện giữa hai người không nên để lại điều gì đáng buồn cho tuổi thơ của nó. Thế nên em mới cần làm ra ngô ra khoai với anh.”
Cô nói hết tình hết lý, thấy vẻ mặt của Dung Lỗi đã có chiều biến chuyển, Cố Minh Châu bèn chớp thời cơ dấn tới: “Đấy, chúng mình quyết định luôn đi. Chỉ cần anh bảo, anh không yêu em, anh muốn cưới Điền Tư Tư, em sẽ giúp anh đi tìm nó, nhận lỗi với nó, van xin nó về cho anh. Còn nếu anh yêu Fay, muốn cưới con bé, thì em lại càng không dám ý kiến. Tiểu Hạ là cháu dì Nguyễn, dì Nguyễn mất rồi, đến lượt em phải có trách nhiệm với con bé. Em sẽ một lòng vun vào cho nó, em cũng chỉ mong Tiểu Hạ được hạnh phúc. Dung Lỗi ạ, anh là người đàn ông em yêu, đối với em, anh là người tuyệt vời nhất, xuất sắc nhất trên đời này, nếu Nguyễn Hạ lấy anh, thực ra em cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, nhưng cùng lắm thì hai người cứ sống êm ấm hạnh phúc bên nhau, để nỗi buồn lại cho em cũng chẳng sao.”
Dường như cô đã hạ mình xuống cực điểm, trong khi mới vừa rồi thôi, Dung Lỗi còn hầm hầm sắc mặt, giờ đây lại lụn bại trước chiêu lấy nhu thắng cương, biết tiến biết lùi của cô. Vẻ mặt anh thoạt đầu còn giận dữ, sau chuyển sang bần thần, cuối cùng quay về với sửng sốt, hiện đang ở giai đoạn lưỡng lự. Cố Minh Châu nói hết sức nhẹ nhàng, giọng trầm và có phần tủi thân: “Cái tính nóng nảy cùa anh, em đã chịu quá đủ và em cũng thấy sợ lắm rồi. Dung Lỗi của ngày hôm nay có tiền có quyền có dã tâm, có mánh khóe, em không chọi được anh. làm mệt mỏi lắm, em chỉ cần một câu anh không yêu em nữa, là em sẽ rời xa anh ngay lập tức, sẽ không bao giờ trở lại nữa, sẽ không quấy rầy anh nữa.”
Chất giọng đều đều của cô gái đánh phựt sợi dây dàn vốn căng lên trong lòng Dung Lỗi bấy lâu, anh thấy đau, và cũng thấy hơi sợ.
Cô nhìn anh bằng cặp mắt đỏ hoe. Thế là Dung Lỗi như rơi tọt vào cái bầu không khí mà cô cất công tạo dựng, hiện tại anh vẫn đang vùng vẫy trong tuyệt vọng bế tắc.
Rất lâu sau, Cố Minh Châu mới từ từ đặt bàn tay mình lên ngực Dung Lỗi. Qua lớp áo sơ mi mỏng manh, trái tim phập phồng từng nhịp dồn dập, cô thì thầm bảo: “Dung Lỗi, anh hãy nói với em, cuộc đời này... anh vẫn cần em chứ?”
Cú đánh chốt hạ ấy đã thổi bay hàng phòng ngự cuối cùng còn sót lại trong Dung Lỗi. Anh cúi đầu nhìn người phụ nữ đang đặt tay lên ngực mình, dưới lòng bàn tay cô, nhịp tim anh dồn dập như trống đánh trong lồng ngực.
“Em biết bản thân mình có rất nhiều khuyết điểm, em luôn làm anh bực bội... Em cứ tưởng yêu là phải thế, bất kể em có bắt nạt anh thế nào, làm tổn thương anh ra sao, anh luôn tha thứ và luôn yêu em. Cũng giống như em, cho đến ngày hôm nay và kể cả mai sau chết đi, em chỉ yêu duy nhất mình anh. Nhưng bây giờ nhìn lại, hình như cách yêu của em quá độc đoán, cái tính em đành hanh đành hói, làm lỡ thì giờ của anh... Dung Lỗi à, bây giờ chỉ cần anh nói một câu, anh không yêu em, là em sẽ để anh ra đi. Chúng ta cho tất cả vào dĩ vãng, đường ai nấy đi, được không?”
Dung Lỗi choáng váng, anh nhìn lom lom vào mắt cô và rồi nhận ra ánh mắt ấy hoàn toàn nghiêm túc! Sắc mặt anh dần đổi khác, dường như anh muốn hút chặt cô vào mắt mình, hoặc nói một cách khác.., anh đang sợ. Sợ cô ấy sắp rời xa mình thật.
Đường ai nấy đi... anh sẽ lấy ai? Lấy người phụ nữ nào đó, không phải là Cố Minh Chầu ư?
Sao... sao có thế chứ!
“Nói đi!" Bất thình lình, cô siết chặt năm ngón tay, nhéo vào lồng ngực anh đau nhói, làm anh thót mình, “Không nói tức là ngầm đồng