Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/785 lượt.

tình!” Cô cứ dồn ép anh, để rồi chính mình phải xót xa khi thấy anh hoang mang hoảng loạn.
Tim đập như trổng trận.
Quãng thời gian tô dại qua đi, cơn nhức nhối ùa về trên những ngón tay, nơi anh vừa nện vào cánh cửa.
Cơn đau muộn màng dần dà phát tác dữ dội, từ ngón tay, cơn đau lan tới cổ tay, qua cẳng tay chạy lên bắp tay, luồn vào tim.
Dường như cơn đau đang mắc nghẹn nơi cuống họng, anh muốn nói, nhưng không sao thốt ra được.
“Đừng!" Vào lúc cô dợm quay lưng, Dung Lỗi giật thốt tim. Không cho mình thời gian kịp suy nghĩ, anh ôm chầm lấy cô bằng tất cả sức lực, thậm chí còn nghe thấy từng nhịp đập trái tim mình, “...Cho anh chút thời gian...”
Anh chần chừ hồi lâu rồi thốt lên một câu. Cố Minh Châu đẩy anh ra, “Anh tính chơi trò hoãn binh hả?”
Nom cô cười buồn rười rượi, hình như đã hạ quyết tâm phải dứt tình với mình, Dung Lỗi thấy sao mà nản lòng, bản thân anh đã rơi vào hoang mang.
Cô buông tiếng thở dài nặng nhọc, "... Được rồi, em không ép anh nữa.”
“Minh Châu!” Sợ cô sẽ quay bước bỏ đi nên anh cứ giữ rịt tay cô, mất anh đỏ hoe, bàn tay không bị thương kia vày vò mái tóc cho đến khi nó thành một mớ bù xù, anh mới nhá ra được một câu: “Em... em phải hiểu... anh đối với em thế nào chứ...”
“Chính bởi trước đây, em cứ đinh ninh là mình đã hiểu nên em mới kiên nhẫn chờ anh. Nhưng hôm nay, khi anh dẫn Tiểu Hạ đến trước mặt em, vẻ mặt khiêu khích của anh lúc đó... quả thật khiến em phải nhìn anh như một kẻ xa lạ! Dung Lỗi này, anh cứ đặt mình vào địa vị của em mà xem, giả sử ngày hôm nay em cũng ngả vào lòng Dung Nham, cố phô diễn cho anh xem, liệu anh sẽ thế nào?”
Dung Lỗi vò đầu bứt tai ra chiều ăn năn. Chớp thời cơ, Cố Minh Châ bắt đầu lèo lái chủ đề: "... Anh hãy nói thật đi, có phải anh cố tình quen Tiểu Hạ không? Anh định lợi dụng con bé để trả thù em ư?” "Không hề!" Tự dưng bị cô lôi tuột vào cái màn tưởng tượng ra hình ảnh cô ôm ấp Dung Nham, làm anh rối hết cả trí. Nghe cô hổi vậy anh liền quýnh quáng biện bạch, “Anh và em ấy tình cờ quen nhau, lúc nào cô ấy cũng bảo chị Sở Sở này chị Sở Sở nọ, có thánh mới biết em chính là Sở Sở! Sau này nghe Cao Hạnh gọi em là Sở Sở, anh thấy ngờ ngợ nên mới đi điều tra!”
“Anh điều tra rồi chứ gì? Nên anh mới lợi dụng nó, anh mới gọi nó về, anh muốn gì đây? Giả sử hôm nay Dung Dịch không xuất hiện làm bể kế hoạch của anh, thì liệu anh còn định đày đọa em đến thế nào nữa? Để hai chị em tự cắn xé lẫn nhau à? Kế đó, có phải anh muốn thấy cảnh em ăn năn hối hận, chỉ có nước đeo mo vào mặt, sau đó bànghoàng vỡ lẽ và rồi chết cho anh xem, anh muốn thế phải không?"






Cô rướn giọng cao hết cỡ, hùng hổ tuôn ra một tràng. Còn Dung Lỗi lại như bị giẫm phải đuôi, anh nửa giận nửa thương, nửa túi thân nửa ân hận, cơn đau đầu như búa bổ ập đến ngay tức thì.
Ngó sắc mặt anh, Cố Minh Châu nghĩ bụng, nãy giờ mình dọa thì chắc lão cũng thấm rồi đây. Ngưng một lát, cô bèn buông một tiếng thở dài ảo não, đoạn bảo: “Anh làm tổn thương trái tim em quá nhiều rồi Dung Lỗi ạ... Trở về vấn đề chính thôi, hôm nay bắt buộc anh phải cho em một câu trả lời. Bây giờ anh lôi cả chiến thuật kinh doanh ra đổ hoãn binh với em, vậy cũng được thôi. Với tư cách là bên A, em chịu nhận điều khoản này, nhưng em cũng có điều kiện đi kèm, anh phải trả lời một câu hỏi khác: Anh và Fay đã ngủ với nhau chưa ?”
Nghe xong câu hỏi, Dung Lỗi bèn thở phào một hơi, anh lắc đầu nhẹ nhõm, “Chưa từng. Anh chỉ coi con bé như em gái mình."
“Vậy nó thì sao?”
"Em ấy,” Dung Lỗi ngưng một lúc rồi bảo, “Trước đây con bé từng thổ lộ với anh nhưng anh nghĩ có lẽ đó cũng chỉ là thứ tình cảm ngưỡng mộ mà thôi. Dẫu sao, con bé hẵng còn nhỏ...anh từ chối rồi! Từ chối luôn lúc đó! Anh gọi Fay về là vì... anh nhất thời tức giận...”
Vừa mở cửa, nghe thấy tiếng động từ phòng ngủ, cả hai vội ra ngoài xem thế nào thì thấy thằng bé đang đứng trên sofa phòng khách, vừa dụi mắt vừa ngó nghiêng ngang dọc, chắc vừa nãy làm nó giật mình choàng tỉnh đây mà. Thấy bố mẹ, nó liền ngáp dài rồi lầu bầu hỏi: ‘Toilet ở đâu ạ? Con muốn đi tè.”
Theo cái vẫy tay của Cố Minh Chầu, cu cậu nhảy phắt khói ghế sofa, lon ton chạy về phía mẹ. Đang định dắt con vào toilet ở phòng bên thì Dung Lỗi nhanh tay bế bổng thằng bé lên, “Trong phòng ngủ của bố cũng có toilet, Dung Dịch không tìm ra à?” Vừa rủ rỉ nói với con trai, anh vừa rảo bước về phía phòng ngủ, chẳng buồn nhìn Cố Minh Châu lấy một cái.
Tuy cười ra nước mắt thật, song cô cũng phần nào yên tâm hơn. Anh dù rằng trong chuyện của Dung Lỗi, có vài chỗ cô tính toán sai lệch nhưng chí ít cô cũng linh tính khi giữ lại đứa con này.
Nửa đêm, hai người không còn cự nự với nhau nữa. Đánh răng xong, Cố Minh Châu nghênh ngang lên giường, nằm xuống cạnh Dung Dịch. Ánh mắt hằn học của Dung Lỗi phải châm thủng đến mấy cái lỗ trên mặt cô, nhưng nghĩ tình đứa con đang ngủ say, anh bèn hậm hực nằm ở phía bên kia.
Chương 12: Không ai sánh bằng
Đêm ấy Dung Lỗi thở đều đều và đánh một giấ


Insane