Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/774 lượt.
c đó thế nào. Nhưng chỉ một lát sau, cô đã chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt rắn đanh, sứa soạn lại tóc tai áo quần, đoạn liếc nhìn ông bố bằng ánh mắt lạnh lùng, cô cất giọng rất nhỏ nhưng rành rọt, “Người ta vẫn bảo - lúc lâm chung thường nói những lời thật lòng, mong bố đừng đến lúc chết rồi mà vẫn còn khiến người khác phải thấy tấm tức. Chuyện năm xưa có gì bất mãn hay ăn năn ra sao, bố cứ trút xuống đầu con đây này, đừng lôi Lương Phi Phàm ra nói mãi nữa. Cố Yên không phải là trẻ con, chắng ai thao túng được nó cả. Lễ cưới nhất định phải có. Bố tính sao thì tính.” Nói rồi cô liền xô cửa bỏ đi.
Màn đêm lặng lẽ buông xuống thành phố c, Cố Minh Châu cắn chặt răng bước đi trên con đường lộng gió, gió lùa vào cổ áo nghe mình mấy tê cóng. Cơ thể tê tái cúa cô rất lâu sau mới nghe ra tiếng điện thoại đang réo inh ói.
“Bảo một tiếng thôi cơ mà, sao giờ này chưa thấy đâu? " Là điện thoại cúa Dung Lỗi. Có lẽ bởi tiếng trẻ con nô đùa hòa với tiếng người lớn nói cười giòn tan đằng sau, nên giọng anh nghe dịu dàng quá đỗi, ám áp quá chừng, “Cả nhà đang đợi em đến mới dọn cơm đây này!”
“Minh Châu! ” Qua điện thoại, anh nghe thấy những tiếng động xung quanh cùng tiếng thở yếu ớt cúa cô, “Em có nghe không đó? ”
Chất giọng trầm khàn mạnh mẽ cúa anh ngay từ âm tiết đầu tiên đã truyền đến một nguồn nhựa sống, nhưng chẳng hiếu căn cớ gì mà đột nhiên cố Minh Châu lại mất đi toàn bộ sức lực, cô chẳng thế nào thốt lên lời.
Xem chừng bản thân Dung Lỗi cũng phát hiện ra, qua điện thoại, giọng anh như dịu xuống đôi phần: “Nói cho anh biết em đang ở đâu, anh đến đón em."
Cố Minh Châu cất tiếng khàn khàn đọc địa chỉ. Dung Lỗi vơ vội chùm chìa khóa rồi nhắm mắt nhắm mũi lao ra cửa, thậm chí còn quên cả áo khoác..
Đèn cao áp của thành phố C có hình bông lan trắng, cột cao vút mà to bè, nom tổng thể rất hoành tráng. Khi Dung Lỗi đến nơi, nhác thấy bóng người cao một mét sáu mươi tám đứng bơ vơ dưới ánh đèn đường, khiến anh thoạt trông mà đã thắt lòng. Đỗ tạm xe bên đường, anh vội vã lao xuống.
“ Sao lại đứng đây? Xe em đâu? “
Cố Minh Châu đứng ngẩn người trong lúc đợi chờ, trước mắt chỉ thấy một màu đen đặc, bỗng nghe bên tai có người bắt chuyện với mình, lúc đó cô mới sực tỉnh, thì ra Dung Lỗi đã đến từ lúc nào. “ Đưa Tiểu Hạ rồi, để nó tiện đi lại. “
Khóe môi anh hơi giaatj giật, nhưng về sau cũng không đả động gì ngoài trừ câu : “ Về thôi, cả nhà đang đợi mỗi mình em thôi đấy. “ Anh đi vội nên trên người chỉ có áo sơ mi và áo len mỏng, giờ mới thấy lành lạnh. Lại nhìn sang dáng vẻ cúi gằm cùng chop mũi cứng đờ màu cà chua của cô, Dung Lỗi bèn đưa tay dụi vành tai đỏ ửng vì lạnh của cô. Khuôn mặt cảm nhận được hơi nóng, ngước nhìn lên.
Ánh mắt anh khựng lại, đôi mày nhíu chặt vào nhau, một tay từ từ nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng xoay gương mặt cô nghiền sang phải. Cái nhìn của anh dán lên gò má trái, thoạt đầu còn tỏ vẻ kinh ngạc, nhưng chớp mắt đã nổi giận đùng đùng, giọng hằm hè căn vặn : “ Đứa – nào – đánh – đây !”
Gió về đêm lạnh thấy ruột gan, nhưng chẳng ác liệt bằng cơn thịnh nộ đang toát ra từ người anh, dáng vẻ ấy như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Cố Minh châu vẫn im lặng, dưới ánh đèn đường màu trắng dìu dịu, người lại người qua hối hả vội vã. Cô đứng trên mép vỉa hè, so với mọi khi, cô chỉ thấp hơn anh có nửa cái đầu. Anh nâng cằm cô lên, trong phút chốc quên bẵng phải buông tay để rồi cô cứ thế ngước lên nhìn anh trong lặng lẽ.
Người đàn ông này, đang xót đây mà. Cố Minh Châu có thể nhìn ra điều đó.
"Bố em." Cố Minh Chău cười nhạt, ngón tay buốt lạnh bưng gò má trái còn hằn nguyên dấu vết một bàn tay, khẽ xoa nắn.
Đôi lông mày nhíu chặt như đan vào nhau, lòng bàn tay anh siết lại. Rất lâu sau anh chẳng thốt nổi lên lời, lòng bàn tay úp lên mu bàn tay đang bưng mặt của cô, “Có thấy chóng mặt không? Người có bị thương chỗ nào nữa không? “
Cố Minh Châu lắc đầu, “Không đau, bố em tát cũng không mạnh lắm.” Nụ cười bên khóe môi càng thêm rõ rệt, “À mà nói chưa biết chừng, ông cụ sắp gần đất xa trời rồi nên xem ra có dùng hết sức thì cũng chỉ được có vậy.
Vẻ cười cợt của cô lọt vào mắt anh đầy nhức nhối, “Cố Minh Châu, nói thật một câu \'em đang buồn lắm\' khó đến thế cơ à? Em không biết chứ, anh rất ngứa mắt cái vẻ lì lợm giả vờ giả vịt này của em.”
Trong khoảnh khắc xốn xang, anh đã buột miệng nói ra một câu từ tận đáy lòng, Cố Minh Châu nghe rồi ngẩn ngơ, nụ cười cũng dần tắt ngấm, “Không phải,” Cô khẽ khàng bảo, “Em không buồn.”
“Mà em đang sợ, em sợ... có những câu nếu nói ra, sẽ khiến em yếu đuối. Giống như phải chạy một ngàn năm trăm mét trong giờ thể dục vậy, cứ chạy hết vòng này đến vòng khác, về sau không còn thấy mệt nữa, nhưng giây phút cán đích, vừa thả lỏng đã ngã gục.”
“Hôm liệm dì Nguyễn, em muốn rửa ráy, thay quần áo cho dì ấy... em đã chuẩn bị nước nôi sẵn sàng, em quỳ bên dì ấy….nhưng cánh tay dì ấy cứng đờ, em không duỗi ra được, có làm thế nào cũng không duỗi ra được...” Anh mắt cô dần mung lung “Em không dám khóc... còn có nhiều người cần em săn só