Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/777 lượt.
ra tay thì chẳng rõ sẽ xảy ra cánh tan tác chim muông nào nữa, đến lúc đó thế nào ông già ở nhà cũng chắc mẩm trong bụng rằng Cố Yên bị cưỡng hôn cho mà xem, “Tôi bảo rồi, tôi nhất định sẽ nghĩ cách để hôn lễ của cậu được tố chức đúng như đã hứa, cậu yên tâm. À mà dạo gần đây, có phải cậu lại đang ngấm ngầm chuẩn bị làm gì nhà họ Phương không đấy hả? ”
“Mấy thứ nên làm thôi.”
“Này Lương Phi Phàm, cậu làm ơn tỉnh táo hộ tôi cái, cậu và tôi thừa hiểu Cố Yên là người thế nào, con bé và Phương Diệc Thành tuy trước đây không thành đôi nhưng bây giờ hẵng còn là bạn bè, cậu mà làm gì nhà bên đó, đảm báo khoảng cách giữa cậu và Cố Yên sẽ còn xa hơn bây giờ đến mười vạn tám nghìn dặm.”
Chi qua điện thoại mà tiếng cười khẩy lạnh lẽo của Lương Phi Phàm đã làm Cố Minh Châu tê cóng cả người, “Chị bớt mồm mép trước mặt tôi đi, nếu Phương Diệc Thành dám xen vào giữa tôi và Cố Yên thì ba anh em nhà nó chết là cái chắc. Tôi mặc xác chuyện mèo mả gà đồng giữa chị và Phương Phi Trì.”
“Này Lương Phi Phàm, lễ độ với chị vợ là chuyện tồi tệ lắm à”
“À vâng thưa chị vợ, vợ sắp cưới của tôi đang ở chỗ bố vợ tương lai bên đó, nhờ chị xem-xét-giải-quyết nhé.” Nói dứt câu là cậu ta cúp máy ngay tắp lự.
Cất điện thoại đi, Cố Minh Châu sa sầm nét mặt bảo, "Lộ Lộ, mày đưa tao đến viện điều dưỡng với”
Lộ Hân Nam hỏi một câu dè dặt “Lại sao thế\'?-” nhưng chưa kịp nghe câu trả lời, cô nàng đã biết ngay có chuyện chẳng lành, bèn nhấn chân ga, chiếc BMW màu đỏ lao vút đi.
Y như rằng vừa đặt chân vào cửa đã thấy Cố Yên ớ đó. Cố Bác Vân phải đi nghi sớm nên cơm tối cũng dọn sớm hơn, Cố Minh Châu tới vào tầm này là vừa kịp lúc.
Nom Cố Bác Vân khá tươi tính. Dù trong dạ rất bực nhưng ngoài mặt Cố Minh Châu vẫn thản nhiên như không. Cả hai bố con thong thả dùng cơm, vẻ đắc ý lắm, nhưng bầu không khí lại phân luồng thành hai phe xung đột lẫn nhau trong vô thức, không ai chịu ai.
Về sau, Cố Yên lên tiếng báo: “Bố ạ, con và Lương Phi Phàm đã định ngày cưới là vào hôm mười lăm tháng sau.”
“ À, ừm.” Cố Bác Vân đáp rồi tiếp tục vươn đũa gắp thức ăn.
Có lẽ Cố Yên đã chuẩn bị đầy đủ mọi lời lẽ để bác lại sự phản đối của bố mình, nhưng lúc này sự tình lại xoay chuyển như thế vừa đấm vào bị bông, thành thử con bé cứ phải quanh co một hồi, úp úp mở mở bảo, “Vậy... bố ơi, khi nào thì bố con mình diễn tập ạ? Lúc đó bố khoác tay con vào lễ đường nhé!”
“Ngay cả chuyện trọng đại cả đời của con mà cũng không thèm hỏi ý kiến bố, thì ông bố này đi hay không nào có quan trọng gì. Để chị con đi là được rồi.” Cố Bác Vân vẫn bình tĩnh, chậm rãi song nhanh như cắt đã túm được yếu điểm của Cố Yên. Cố Yên quýnh quáng bảo, “Không không! Bố ơi, đương nhiên con nghe lời bố...”
Ồng dằn chiếc bát đang cầm trên tay xuống bàn, đoạn gắt giọng bảo: "... Vậy con nghe lời bố không được lấy Lương Phi Phàm nữa!” Thấy ông tỏ thái độ gay gắt, Cố Yên càng thêm phần rầu rĩ, con bé bèn dịu giọng lựa lời khuyên giải, “Bố à, những chuyện xưa kia con đã biết cả rồi, Lương Phi Phàm cứu bố lại còn đưa con đi. Nhưng bây giờ có quan trọng gì đâu. Anh ấy chăm sóc con rất chu đáo, thực lòng con không thế sống thiếu anh ấy. Chẳng phải bố từng bảo bố chỉ mong con sống hạnh phúc đó sao. Con thấy mình hạnh phúc khi ở bên anh ấy, vì sao bố không thể chấp nhận hai đứa con bằng thái độ vui vẻ ạ?”
Cố Bác Vân đưa mắt nhìn Cố Minh Châu bấy giờ vẫn giả điếc ăn uống vô tư, hèn gì mấy hôm nay nó không đến khuyên can ông nữa, thì ra nó đã nhanh chân lật bài ngửa với Cố Yên rồi. Ông tức điên lên dược, song cũng chỉ trút xuống đầu đứa út: "Vì sao bố không thế chấp nhận cái loại con rể đấy? Vì nó cấu kết với đứa lớn lừa bố. Vì nó mượn gió bẻ măng. Vì bố già rồi, lú lẫn rồi nên mới dâng con cho nó. Bởi vì nó có quyền có thế, có tiền đè gẫy chân." Nói đoạn, ông liền buông đũa.
“Bởi vì lúc đó chuyện của bố nổi tiếng quá, nên Lương Phi Phàm cũng phải trả cái giá hơi đắt một tí.” Cuối cùng Cố Minh Châu cũng mở lời, cô đưa miếng cơm lên mồm, từ tốn nhai nuốt, không quên đưa mắt nhìn Cố Yên rồi cười khẩy báo, “Vả chăng, cũng vì cậu ta đã mượn gió bé cây măng nhà bố nên cũng phải chịu không ít hậu họa về sau.”
Cố Bác Vân lạnh lùng hừ mũi, không định đôi co với cô con gái.
Cố Yên vội chụp lấy tay bố, khẽ xoa bóp giúp ông thả lòng, “Bố à... bởi vì con muốn lấy anh ấy, con yêu anh ấy mà bố.”
Cái tát như trời giáng khiến cố Minh Châu lệch hẳn mặt về một bên, ngã dúi xuống ghế.
Cố Bác Vân run lên vì giận, còn cố Yên thì chết điếng người khi tận mắt chứng kiến cảnh vừa rồi. Từ xưa đến nay bố cô chưa từng nặng lời hay đánh mắng hai chị em bao giờ, kế cả bảy năm về trước ông từng cầm súng dí vào đầu cô trong cơn giận dữ nhưng cũng không hề đánh đập cô, đây quả là lần đầu tiên trong đời. Cố Yên đơ ra như khúc gỗ, cuối cùng thì cô cũng ý thức được rằng, bệnh tật đã khiến bố thay đổi mất rồi.
Cố Minh Châu vẫn nằm mọp một chỗ, tay bưng mặt cộng với mái tóc dài xõa tung nên không thể đoán được vẻ mặt cô lú