Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/759 lượt.
ýt vừa bóc, đặt lên ngang môi cô, “Sao thế? Khó chịu à? "
Cố Minh Châu sờ nắn mặt mình, đoạn lắc đầu.
Từ ngày theo Merry học việc, phong cách ăn mặc của Nguyễn Hạ càng lúc càng sành điệu. Tầm chiều nay, con bé hẹn Cố Minh Châu đi uống trà, chỉ một chiếc áo gilet phối hợp cùng sơ mi trắng đơn giản, quần bò in nhiều hình thù đồng màu với tone trang điếm phơn phớt hồng, nom rất bắt mắt.
Lúc con bé bước lại gần, Cố Minh Châu còn bông lơn bông phèng huýt sáo một đoạn ngắn.
“Chị, chị đợi em lâu chưa ? ” Nguyễn Hạ ngồi xuống, đoạn ngượng ngùng hỏi, “Chị Lộ Lộ canh me ghê quá, chị ấy yêu cầu toàn bộ bán phác thảo phái hoàn thành trước khi Merry về nước nên dạo này cá nhóm bận không ngẩng mặt lên được!”
“Xưa nay Lộ Hân Nam làm việc luôn đặt nặng vấn đề hoàn mỹ, đâm ra khó tránh khỏi nghiêm khắc, em cố gắng vậy, mà đâu thì cũng phải nhìn thái độ người khác mà làm, vả chăng cũng là vì em.”
Nguyễn Hạ chun mũi lè lưỡi, “So với Merry thì chị Lộ Lộ đã là gì, ít ra chị Lộ Lộ còn chỉ cho bọn em biết mình sai ở đâu, lên cơn xong là thôi. Còn Merry ấy à, cả ngày chị ấy chẳng nói chẳng rằng, có tay nhân viên thiết kế ba lần bị trả lại bản thảo, chị ấy đuổi thẳng cố luôn." Cố Minh Châu hơi ngạc nhiên hỏi, “Chị ấy làm gì có quyền quyết định nhân sự nhỉ? ”
“Vâng, thì không có, nhưng lại được sếp em ngầm cho phép mà. Huống hồ tay nhân viên kia bị Merry khinh thường thế, xem chừng có vẻ chán chường lắm, không sa thải thì chắc anh ta cũng tự động thôi việc. ” Nguyễn Hạ lắc dầu cảm thán nom rất đáng yêu, "Làm bạn với vua như làm bạn với hổ, cả ngày em nhấp nhổm như ngồi trên tổ kiến lửa, chị, chị xem, mắt em thâm sì rồi đây này, áp lực quá đi mất!"
“Phải chú ý kết hợp nghỉ ngơi và làm việc, năng vận động và ăn uống điều độ. Lần sau chị sẽ mang mỹ phẩm dưỡng da cho em, còn trẻ thì phải biết chăm chút giữ gìn, về sau mới đỡ bị lão hóa.” Cố Minh Châu rút PDA ra, ghi lại kẻo quên.
Nguyễn Hạ nhoẻn hàm răng trắng bóc cười hớn hở, “Oh yeah! Bắt chẹt thành công!”
"Em ấy à,” Cố Minh Châu đặt máy PDA xuống, đoạn vỗ vào tay cô, “Cần gì thì cứ bảo chị một câu, chỉ cần chị có, nhất định chị sẽ dành những thứ tốt nhất cho em."
“Ui đúng là chị gái em! Nếu đã vậy, chị tặng cho em một chàng hoàng tứ bạch mã đi!” Nguyễn Hạ đùa cợt nhõng nhẽo với cô.
Chẳng thế ngờ câu nói bông phèng ấy lại găm đúng chỗ hiểm trong lòng Cố Minh Châu, hồi lầu sau, cô mới mỉm cười gượng gạo.
Nguyễn Hạ lấy làm lạ, bèn hỏi: “Chị, hình như chị có chuyện muốn nói với em phải không ạ? Là chuyện liên quan đến Kevin ạ ? ”
Người nói thì chẳng có ý gì đâu, vậy mà Cố Minh Châu lại giật thót mình, “Em nói gì cơ? ”
“À... không, em thấy hình như chị có chuyện muốn nói với em. Với cả... từ hôm về đến giờ, em chỉ được gặp anh ấy có ba bốn lần! Điên thì lao đầu vào yêu đương, lẽ nào anh ấy cũng vậy sao? Chị, có phải chị biết chuyện gì của anh ấy, đang phân vân không biết có nên nói cho em biết hay không, phải thế không ạ ? ”
Nguyễn Hạ thật nhạy bén.
Cố Minh Châu uống hớp cà phê, tự trấn tĩnh mình.
“Phải. Tiếu Hạ, chị có chuyện muốn nói với em. Chuyện về Dung Lỗi.”
“Chị cứ nói đi! Em hứa sẽ không nói với ai!” Thông tin về tình địch và chuyện bí mật của người khác là hai thứ có tính kích thích cực cao, thành thử Nguyễn Hạ tỏ ra phấn chấn hơn hắn.
“ Dung Lỗi là bạn thời đại học với chị, bọn chị cùng khóa nhưng không cùng khoa. Thời đó, anh ấy rất nổi bật, đẹp trai, học giỏi, điều kiện gia đình khá giả.” Sau mấy giây do dự, cô bắt đầu chậm rãi kể từ những chi tiết râu ria bình thường nhất.
Còn Nguyễn Hạ khi mường tượng ra một chàng trai Dung Lỗi hăng hái năng nổ ngày đó, tự nhiên thấy rạo rực trong lòng, “Giá như em được gặp anh ấy lúc đó nhỉ! Em chưa thấy anh ấy cười vui vẻ bao giờ."
Hình như mỗi lần nhắc đến “người ấy” là cô bé lại tỏ ra dạn dĩ hơn. Thấy thế, Cố Minh Châu càng thêm đắng lòng, “Tiểu Hạ, em thích anh ấy nhiều chừng nào? ”
Trước mặt cô, Nguyễn Hạ chẳng có gì phải giấu giếm, con bé phồng má, siết chặt nắm tay, “Thích đến nỗi phải có bằng được thì thôi! Chị, em nhớ hồi xưa, khi chị mới yêu, em từng hỏi chị tình yêu là gì, chị bảo như gặp được một phần không thể tách rời. Lúc đó em ù ù cạc cạc, sau này gặp Kevin rồi em mới hiểu ra. Chị ạ, em vẫn còn trẻ, một năm, mười năm, chứ hai mươi năm, em vẫn đợi được, em sẽ kiên trì đợi cho đến khi mình trở thành một phần không thế tách rời của anh ấy, đến lúc đó, người phụ nữ kia chẳng là gì với em.”
Ánh mắt Cố Minh Châu chợt trở nên xa vời. Nguyễn Hạ thấy chị mình ngồi thừ người thì chau mày gọi, “Chị..."
Cô chưa kịp hỏi sao chị lạ thế thì có tiếng điện thoại chen ngang.
Thấy số nhà Dung Lỗi gọi đến, Cố Minh Châu không dám từ chối, cô đành báo Nguyễn Hạ: “Em đợi chút nhé.”
Nguyễn Hạ vô tư gật đầu.
Vừa nhấc máy lên, cô đã nghe tiếng hốt hoảng của bà Dung ở đầu dây bên kia: “Minh Châu ơi! Cô giáo của Đá nhỏ gọi điện mời phụ huynh lập tức đến ngay bệnh viện nhân dân số một! Thằng bé bị thương ở trường!"
Cố Minh Châu sợ xanh mặt, cô vội vàng hỏi xem thằng b