Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/758 lượt.

é bị thương cụ thể thế nào, song bà Dung nói, bà chưa kịp đến bệnh viện, không rõ tình hình ra sao. Cố Minh Châu hoang mang tột độ, chi trong tích tắc mà những tình huống tưởng tượng tệ hại nhất đã xuất hiện trong đầu, mồ hô túa ra, lạnh toát cả sống lưng.
"Chị " Thấy Cố Minh Châu mặt cắt không còn hột máu, Nguyễn Hạ cuống lên hỏi, "Sao thế chị? Xảy ra chuyện gì ạ? "
“Chị… Lúc khác mình nói chuyện tiếp nhé, giờ chị phải đi có việc!" Cố Minh Châu hấp tấp đứng dậy, cầm túi xô ghế lao ngay ra ngoài.
“Ơ! Chị ơi, đồ của chị này!” Nguyễn Hạ cầm chiếc máy PDA bỏ quên trên bàn, luống cuống đuổi theo sau, nhưng ra đến cứa thì Cố Minh Châu đă kịp chui vào một chiếc taxi phóng vút đi.
Taxi dừng trước cổng bệnh viện, Cố Minh Châu quẳng lại tờ một trăm tệ rồi cuống cuồng xuống xe.
Bàn chân cô dợm đặt lên bậc thềm tam cấp, cùng lúc một tiếng phanh rít chói tai từ phía sau vọng đến, chiếc Cayenne màu bạc đỗ xịch lại, liền đó cánh cửa mở toang, một chàng trai tuấn tú khoác trên mình áo măng tô màu đen bước xuống xe.
“Đá...” Khóe mắt cô đỏ hoe khi thấy Dung Lỗi, tay chân mình thấy cũng bủn rủn chực khụy xuống.
Dung Lỗi xoa mặt cô, kéo cô vào lòng mình, “Đừng sợ, có anh đây rồi. Chúng mình vào đó xem thế nào đã.” Cố Minh Châu sụt sịt, gật đầu.
Những người có liên quan đã đứng đợi từ lâu, họ dẫn hai người lên phòng bệnh dành cho cán bộ ở tầng mười bẩy.
Đứng trong thang máy mà hai chân cô bủn rủn, gần như phải ngả vào người Dung Lỗi. Có anh đứng cạnh bên vào lúc này làm cô càng trở nên yếu đuối, chỉ muốn dựa dẫm vào anh.
Dung Lỗi nhận được điện thoại liền tức tốc đến ngay, cũng như cô, anh không rõ con trai bị thương ra sao, nhưng trông cô thế này quá thật làm anh quặn lòng, “Dung Dịch là đứa nhanh nhẹn, chắc không sao đâu."
“Em...” Cố Minh Châu nói trong nghẹn ngào, “Đáng lẽ hằng ngày em phải chăm chút nó nhiều hơn.”
Dung Lỗi chẳng biết phái làm sao, đành hôn phớt lên trán cô, “Sau này em hẵng dành thời gian ở bên con, chúng ta vẫn còn mấy chục năm cơ mà."
Cố Minh Châu ôm chầm lấy anh trong nỗi bất an,
Cửa thang máy bật mở, cánh tay Dung Lỗi siết mạnh, anh dìu cô tiến về phía trước. Bà Dung đang đứng đợi trước cửa phòng bệnh, thấỵ con dâu và con trai hớt hải xuất hiện với bộ mặt hoang mang, từ đằng xa bà đã ân cần giải thích: “Đá nhỏ không sao, chi bị bong gân ngón trỏ tay phải thôi, không có gì đáng lo, không sao cả rồi!"
Nghe thấy thế, Cố Minh Châu liền thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ trong tích tắc dường như những tia sáng âm u xung quanh chợt bừng sáng lên. Suốt dọc đường cô cứ nín thở đến mức đau nhói, giờ đây mới điều chỉnh lại hô hấp, cô cầm tay bà Dung, “Chắc bác lo lắm phải không ạ ?”
“Ừ!” Tròng mắt bà đỏ hoe, “Cháu không biết chứ, lúc đến đây, bác còn căng thẳng hơn cả lúc sinh Dung Lỗi!”
Dung Lỗi cũng thở phào, một tay ôm chặt Cố Minh Châu, tay kia ôm vai mẹ an ủi, “Dung Dịch đang ở trong đó hả mẹ? ”
Bà Dung gật đầu, “Đứa khác mới phải nhập viện, không phải Dung Dịch nhà mình. Bọn nhỏ đánh nhau, bây giờ hai đứa kia cũng ở trong đó. Các con vào đi.”
Trong phòng bệnh có mấy người đang đứng, bao gồm cô giáo chủ nhiệm, các thầy cô ở trường, thậm chí cả hiệu trưởng cũng có mặt và một người đàn ông hói đầu, trạc ngoài sáu mươi đang thì thầm cười nói với bố Dung Lỗi. Bất ngờ hơn cả đó là sự xuất hiện của Chung Tiềm và Duệ Duệ, Chung Tiềm đang ngồi xổm nói gì đó khiến thằng bé cau có mặt mày.
Trên giường có một đứa trẻ đang nằm, song không phải Dung Dịch, Cố Minh Châu ngoái đầu tìm, thì ra cậu quý tử nhà cô đang ngồi đung đưa chân trên ghế sofa kê sát tường. Hai tay hì hụi bóc quýt, ngón trò tay phải được quấn một lớp bông băng dày cộp, cộm lên, nhưng không thể ngăn được thằng bé bỏ múi quýt ngọt lịm mọng nước vào miệng, nhai ngon lành.
“Bố, mẹ!" Thấy bố mẹ đã đến, Dung Dịch lập tức nhoẻn miệng cười xun xoe.
Dung Lỗi cúi xuống bé con lên, Cố Minh Châu nhéo múi nó một cái rồi nhấc ngón tay bị băng bó lên xem. Thực tình mà nói, mới rồi Dung Lỗi cũng sợ xanh mặt, bây giờ thấy con bình an vô sự, anh liền cắn má nó mấy phát, làm thằng bé bật cười khanh khách.
"Đau không? ” Cố Minh Châu hỏi con.
Cu cậu thấy mẹ có vẻ giận, nó bèn chớp mắt, đoạn trả lời bằng giọng dõng dạc đầy quả cảm: “Không hề đau ạ! Con là hòn đá nhỏ kiên cường mà lại!”
“Con ấy à!” Cố Minh Châu tươi cười nhéo mũi con trai, Dung Dịch lắc lư cái đầu, dụi vào vai bố làm trò nhõng nhẽo.
“Dung Lỗi, Minh Châu, hai đứa qua đây chào bác Thi một câu.” Ông Dung gọi con trai và con dâu lại.
Dung Lỗi thả con trai xuống, kéo tay Cố Minh Châu qua đằng đó chào hỏi. sẵn chỗ quen biết nên chi một chốc sau, Dung Lỗi đã bắt đầu trò chuyện rôm rả.
Cố Minh Châu lặng lẽ rút lui, bước đến bên giường bệnh, chỗ cô giáo đang đứng: “Chào cô Vương, xin hỏi ở trường Dung Dịch đã xảy ra chuyện gì vậy ạ? ”
Cô giáo đã luống năm mươi này rất tự nhiên giới thiệu một cô nhóc béo mập đang nằm truyền dịch trên giường bệnh với Cố Minh Châu, "Đây là em Thi Vương, học ở lớp bên cạnh. Chiều nay, trong giờ ra chơi, lớp tôi