Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/754 lượt.

Anh nằm mơ à? Sinh một đứa chưa đủ mệt đấy chắc ? "
"Được rồi được rồi… Nào, bây giờ em bình tĩnh lại rồi thì mình nói chuyện nhé. Thứ nhất, dạy con là lẽ đương nhiên, nhưng tình hình là, có phải bố mẹ anh chưa từng nuôi trẻ con đâu, em xem, anh xuất chúng thế này... Này, em làm gì đấy, văng nước bọt vào mặt anh rồi !” Dung Lỗi lau mặt, mới rồi Cố Minh Châu không nén được phì cười.
“Hai là, em thấy mẹ anh sai trong khi mẹ cũng không đồng tình với cách dạy con của em. Đây là vấn đề nghiêm túc, em và mẹ nên nói chuyện thân tình cởi mở một lần xem sao. Anh tin chắc, hai người phụ nữ xuất sắc của nhà ta sẽ tìm được hướng đi chung trong chuyện này.”
“Thà anh bảo, anh không muốn dính đến chuyện này, nói thế cho nhanh.” Cố Minh Châu lạnh nhạt lật tẩy anh.
Dung Lỗi không nén được mình phái cắn môi cô một cái, “Gớm chưa kìa!”
“Giờ nói vấn đề quan trọng nhất, từ xưa đến nay anh chưa từng có ý định bới móc chuyện cũ. n oán nhập nhằng giữa chúng ta đã giải quyết xong từ lâu rồi, từ ngày Dung Dịch trở về, anh không còn muốn tính toán thù hằn gì với em nữa. Em sinh con cho anh, với tư cách là bố đứa bé và cũng là người đàn ông của em, anh sẽ nỗ lực gánh vác mọi trách nhiệm.”
“Sau này, anh cho em một giới hạn nhất định, em ngoan ngoãn ở trong đó cho anh. Với giới hạn đó, em thích làm gì thì làm, lừa anh, giấu giếm anh sao cũng được. Nhưng vượt quá giới hạn đó - anh sẽ cho em biết tay!” Tay anh nhéo vào ngực cô rõ đau, lời lẽ sặc mùi bạo lực, "Ỉn ngố bị ăn đòn mấy chục lần chắc cũng phải biết điều hơn rồi chứ nhỉ ? “
Anh nói làm cô thấy nao nao trong dạ, thân mình cũng mềm nhũn, cô há miệng cắn cằm anh, anh xuýt xoa thành tiếng, kế đó cô còn bịn rịn liếm môi, nhìn anh bằng ánh mắt lúng liếng như trêu ngươi.
Dung Lỗi thấy rạo rực trong người và rồi anh vồ vập lột trần cô như một con cọp đói mồi.
“Dung Dịch chưa ngủ đâu!" Cố Minh Châu ỡm ờ đánh anh lấy lệ.
Anh kéo cô ra mép giường rồi bế bổng lên. Cố Minh Châu thẹn thò đánh anh, liền bị anh ấn vào tường thế rồi bất thình lình vọt vào. Anh vừa đi vừa mơn trởn, cô chí đánh được mấy cái đã oải. Dung Lỗi ôm cô ngồi xuống ghế sofa, nhẹ nhàng xoay cô hướng mặt ra phía ngoài, tay anh giữ chặt bờ eo thon, chỉ cô từng động tác nhấp nhốm lên xuống.
Vào lúc kích thích nhất, Cố Minh Châu ra sức ngửa người về đằng sau, nghiêng đầu, môi kề môi, trao anh những nụ hôn nóng bóng đến ngất ngây.
Trải qua khoảng thời gian tưởng như dài bằng cả thế kỷ, cô dần dần tính lại sau cơn đê mê chất ngất chi một màu trắng xóa, khuôn mặt bơ phờ cùng nhịp thở dồn dập hổn hển, người bải hoải nằm vật ra.
Cuối cùng thì thế giới đã hiện ra trước mắt cô, sau pha ầm ĩ vừa rồi, khuôn mặt đẹp trai hơn hớn của Dung Lỗi nom ngứa mắt kinh khủng,
“Á à mưu sát chồng!” Trước ngực Dung Lỗi hằn lên hai vết đỏ do bị cô véo, cả người theo đà đổ ập xuống.
Trọng lượng cơ thể cộng với góc độ đã khiến rất nhiều chỗ bị lấp đầy chỉ trong nháy mắt. Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ, Cố Minh Châu chỉ còn nước hét lên, suýt thì ngất lịm.
Mãi một lúc sau, Cố Minh Châu mới hoàn hồn, bụng dưới căng lên tê buốt kèm theo cái nhoi nhói như chực nổ tung, Cố Minh Châu đấm thùm thụp vào người đang đè lên mình, nức nở bảo: “Rút ra mau! Đau chết đi được!”
“Không ra đấy!” Anh ôm chặt cô trong cơn sung sướng tột cùng, bàn tay ấn lên phần bụng đang căng phồng của cô, “ Ỉn ơi... sinh thêm cho anh một đứa con gái nhé! Anh thích con gái..."
Mình mẩy cô mềm nhũn như cọng bún, bờ môi sưng đỏ, đôi mắt long lanh nhòa nước, chỉ một cái liếc nhìn đã làm Dung Lỗi tê dại đến nửa thần hồn, khiến anh lại bắt đầu rục rịch không yên. Cố Minh Châu nhõng nhẽo đấm anh loạn xạ, “Miễn đi! Sinh con gái để sau này nó bị cái ngữ đàn ông xấu xa như anh bắt nạt à! Anh toàn bắt nạt em thôi!\'\'
Bấp chấp mọi cú đấm của cô, anh vẫn trả lời hết sức nghiêm túc: “Làm gì có chuyện đó... không phải thằng đàn ông nào cũng dai sức như anh đâu. ”
"Đồ trơ trẽn! “ Cố Minh Châu hằm hè lườm anh, đáp lại cô là những nụ hôn bất ngờ, nửa liếm láp nửa nhai cắn phủ khắp cơ thể đã rã rời.
Đêm đó, Cố Minh Châu được Dung Lỗi lôi ra thứ nghiệm mọi tư thế từ khiêu khích nhất cho đến xấu hố nhất, mãi đến tận khuya. Sau cùng, anh rạp người trên tấm lưng mịn màng trơn láng của cô, anh đã đưa cô đi đến tận cùng của khóai cảm trong hơi thở dồn dập đứt quãng.
Cố Minh Châu mệt đến nỗi ngón tay cũng không nhấc lên nổi, và thế là quên khuấy mất không hỏi vì sao máy PDA của mình lại ở chỗ anh.
Mâu thuẫn giữa Lương Phi Phàm và nhà họ Phương ngày càng gay gắt, một khi đã bùng nổ thì thảm cảnh chỉ có thể là đôi bên cùng tan nát; buộc lòng Cố Minh Châu phải chạy qua chạy lại làm người hòa giải, có lúc bận đến không ngẩng mặt lên được.
Sau đó ít lâu; cô nhờ người xách một bộ mỹ phẩm từ nước ngoài về tặng Nguyễn Hạ, nhưng do công việc lu bù, cô bèn nhờ Trình Quang mang qua cho con bé.
Cũng bới lu bù nên cô đã bỏ lỡ vẻ mặt phức tạp ngập ngừng như muốn nói của Trình Quang lúc cậu quay về báo cáo tình hình.
Ngày bà ngoại ra đi, thành phố C trở