Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4471 lượt.
ây cầm lấy cốc nước, nhưng cũng không hề ngăn cản.
Chỉ là bàn tay y nắm chặt, ngón tay thon dài cuộn lên, trên mu bàn tay, mỗi một đường gân xanh đều hiện lên rõ ràng.
Mạch Sanh Tiêu bị lạnh khiến hàm răng run rẩy, cô nhớ tới Duật Tôn lúc trước đã từng nói, nếu ai dám đánh cô, cô liền có thể đánh lại, đã có y là chỗ dựa cho cô.
Nhưng hôm nay, cô đã thành người cũ rồi, e rằng những lời này y đều đã quên.
Cô cũng nghĩ tới “đáp lễ” cho Cố Tiêu Tây , nhưng mà để làm gì chứ? để vãn hồi chút tự tôn cho cô ư?
Mạch Sanh Tiêu vuốt mặt, trước mặt mọi người cô cũng đủ mất mặt rồi.
Rất nhiều người đều nhìn qua, cánh tay Mạch Sanh Tiêu chợt bị kéo, một bóng người lướt qua người cô, người đó quơ lấy ly nước ô mai ướp lạnh Sanh Tiêu uống còn một nửa, nhằm giữa mặt Cố Tiêu Tây hất qua,” Cái đồ tiện nhân!”
Mắt Cố Tiêu Tây bị nước ô mai bắn tung tóe cay xè, một cái chén ngay sau đó đập tới, rơi vào trước ngực.
Mạch Sanh Tiêu một tay bị đối phương giữ chặt,” Sanh Tiêu, chúng ta đi!”
Nguyên lai, Mạch Sanh Tiêu ngồi nửa ngày, đã hẹn trước với Thư Điềm ra ngoài, muốn dạo phố cho thay đổi không khí, không nghĩ tới cô ấy lại tới nhanh như vậy.
Cố Tiêu Tây tuy rất chật vật, nhưng lại không cảm thấy khó chịu, cô rút khăn tay lau quần áo, mà Duật Tôn đứng ở bên cạnh cũng chỉ đứng nhìn, vẻ mặt y không vui, chắc là trách cô đã ra tay.
Cố Tiêu Tây vốn cho rằng Duật Tôn sẽ giận tím mặt, nhưng mà. không có.
Xem ra Mạch Sanh Tiêu trong mắt y cũng không có mấy giá trị.
Thư Điềm lôi kéo Sanh Tiêu rời đi rất nhanh, vừa đi, vừa mắng ,” Nếu cậu không thành cái bộ dáng ra thế này, tớ chắc chắn sẽ xông đi lên xé nát mặt của con bé đó!” Thư Điềm kéo cô ngồi ở bên cạnh trên ghế dài trong công viên ,
” Cậu nhìn lại cậu xem, sao lại không biết đánh trả chứ? Tớ cũng không tin hắn ta có thể ra tay với cậu, sao cậu không đánh trả chứ, cậu không có tay à?” Nói xong lời cuối cùng, Mạch Sanh Tiêu nghe được thanh âm của cô đã có chút nghẹn ngào.
Sanh Tiêu đã dần bình tĩnh lại, ngược lại là Thư Điềm lại giống như bị uỷ khuất chính là cô ấy vậy.
” Thư Điềm, tớ không sao.”
” Còn nói không có việc gì” Thư Điềm rút khăn tay lau khô trán,” Các cậu không phải đang rất tốt sao? Sao lại thành ra như vậy”
Lần trước cô còn gặp Duật Tôn trả thù cho Sanh Tiêu, cả việc bắt Tô Nhu dừng tay nữa, mới có bao lâu chứ?
Mạch Sanh Tiêu nhận lấy khăn tay trong tay Thư Điềm, lau khô vệt nước đọng trên vạt áo trước,” Lúc đang yêu thì dĩ nhiên là đối xử tốt rồi, có thể anh ta vốn là người như vậy, làm sao có thể tốt với tớ cả đời được?”
Thư Điềm nghe vậy, cánh mũi tràn ngập chua xót,” Dù vậy thì cậu cũng không thể tùy ý để cô ta cưỡi lên đầu như vậy, lần sau nên đánh trả thì nhất định phải ra tay.”
Mạch Sanh Tiêu ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước, cũng đã hồng hồng “Ừh, lần sau nhất định mình sẽ đánh trả”.
Thư Điềm thấy bộ dáng cô thế này, ngoài đau lòng còn có không ít phẫn nộ,” Cậu mau đến ở cùng tớ, tớ còn có phòng riêng.”
” Không cần đâu.”
” Chẳng lẻ cậu còn muốn ở lại? Sanh Tiêu, cậu ở lại làm gì, mau đi thôi”
” Thư Điềm, cậu cũng biết mà” Mạch Sanh Tiêu lau lau khóe mắt, cười mà như khóc,” Chỉ cần anh ta không mở miệng, tớ đừng mong nghĩ đến điều gì.”
Thư Điềm nghe vậy, lập tức liền nghĩ đến vụ án của Tô Niên mới dừng lại, nước mắt mờ mịt,” Sao cậu khổ quá vậy.”
Người khác bị thương còn có thể trốn tránh, nhưng Sanh Tiêu thật sự không có đường lui, thật quá tàn nhẫn.
” Thư Điềm, cậu đừng lo lắng.”
” Nếu không, để tớ nhờ Tang Viêm hỗ trợ cậu,” Mắt Thư Điềm sáng ngời,” Anh ấy cũng quen biết không ít người, biết đâu sẽ giúp được cậu không phải chịu uỷ khuất.”
” Không” Mạch Sanh Tiêu không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, cô chọc Duật Tôn còn chưa tính, cô không muốn đem chuyện của mình kéo theo cả Tang Viêm và Thư Điềm,” Cậu không cần lo lắng, thật sự, tớ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, hơn nữa, dù anh ta nhiều phụ nữ hơn nữa cũng không liên quan đến tớ.”
Mạch Sanh Tiêu thuyết phục Thư Điềm nửa ngày, mới khiến cho cô bỏ ý định.
Cố Tiêu Tây lau sạch nước trên người, ngẩng đầu, chỉ thấy Duật Tôn nhìn chăm chăm xuống đất, trong nội tâm cô một hồi khẩn trương,” Em Thực xin lỗi.”
” Em không phải phải về dự sinh nhật mẹ sao?”
Cố Tiêu Tây khẩn trương đem hai tay chắp sau lưng,” Em, em vốn là tới mua bánh sinh nhật, không nghĩ tới lại gặp cô ấy ở đây, em”
Duật Tôn cũng không trách cứ, thần sắc y đầy sủng nịnh, ôm Cố Tiêu Tây đi. “Đừng sợ, cô ta cũng không là gì của anh cả, nhiều nhất cũng là chơi đùa mà thôi, lần sau em muốn làm cái gì thì làm cái đó” Y dắt Cố Tiêu Tây ,” Không phải phải đi về sinh nhật mẹ em sao? Chúng ta đi thôi.”
Chúng ta?
Cố Tiêu Tây bề bộn tránh ra,” Anh cũng đi ư?”
” Đương nhiên.”
” Tại sao chứ?”
Cô ta cơ hồ rất không tình nguyện, liền tìm được lý do thích hợp,” Ba mẹ em không biết chuyện bên ngoài của em, em không muốn bọn họ biết được.” Vừa nghĩ tới cha mẹ trong nhà , Cố Tiêu Tây thần sắc không che dấu được ảm đạm, nếu như bị họ biết rõ, chắc sẽ