Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4473 lượt.
rất to, trước mặt để một cốc nước mơ lạnh.
Cô đeo kính râm, khuôn mặt nhỏ nhắn trẵng nõn dựa vào thành ghế.
Cố Tiêu Tây thật không nghĩ mình luôn gặp Mạch Sanh Tiêu những lúc không ngờ nhất. Cô ta chỉ muốn ra ngoài một chút, nhân tiện thăm thú xung quanh xem có ngôi trường nào chuẩn bị khai giảng để xin vào làm, cô muốn đi dạy.
Nghiêm Trạm Thanh hẹn buối tối gặp nhau, cô nói cho Duật Tôn biết tối nay cô phải về mừng sinh nhật mẹ, Duật Tôn cũng đồng ý rồi.
Cố Tiêu Tây chưa nghĩ đến khả năng mình rời bỏ Duật Tôn, mà biện pháp tốt nhất, chính là làm cho Mạch Sanh Tiêu rời bỏ y, có như vậy, Nghiêm Trạm Thanh mới đồng ý để cô trở lại bên hắn.
Cô chợt nghĩ, trong lòng không khỏi một mảnh bi thương, chẳng lẽ tự do của cô, nhất định phải đánh đổi bằng đau khổ của người khác.
Có thể Duật Tôn chú ý đến cô hoàn toàn do đã chán ghét Mạch Sanh Tiêu, cô nghĩ thầm, dù cho cô có không nhảy vào, Duật Tôn cũng không bao giờ giữ Sanh Tiêu ở bên, nghĩ như vậy, thâm tâm cô mới bớt đi một chút áy náy.
Sanh Tiêu uống một ngụm nước, cô không hề nhìn ra phía ngoài.
Vừa đặt cốc xuống mặt bàn, Cố Tiêu Tây đã ngồi trước mặt cô.
Cô vừa nhìn đã nhận ra cô gái mình gặp tại Thiên Sắc đêm ấy. Đôi mắt cô giấu sau cặp kính, ai ai cũng biết, Duật Tôn thích nhất là nữ sinh. Cố Tiêu Tây có lẽ còn nhở tuổi hơn cô, nếu so sánh với nhau, một chút ưu điểm Sanh Tiêu cũng không có.
Cô tháo kính râm xuống, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn.
Hai tay Cố Tiêu Tây nắm chặt túi xách trên đầu gối, trách không được Nghiêm Trạm Thanh lại thích cô ta. Mạch Sanh Tiêu rất xinh đẹp là điều không thể chối cãi, dù cô có chìm vào đám đông, cũng không lẫn đi đâu được ( Ở đây mình đang ở ngôi Cố Tiêu Tây nghĩ thầm nên để CTT gọi ST là cô ta nhé )
Có đôi khi, nực cười ở chỗ, nếu cô cùng Mạch Sanh Tiêu đổi chỗ cho nhau, cô có thể theo Nghiêm Trạm Thanh, mà Sanh Tiêu vẫn có thể ở cùng Duật Tôn.
Hai người đối mặt nhau, không ai mở miệng trước.
Phục vụ đi đến “ Xin hỏi quý khách dùng gì ạ ?”
“ Một ly nước lạnh, cảm ơn”.
Phục vụ xoay người, Sanh Tiêu đem kính râm đặt trên mặt bàn “ Cô có chuyện gì không ?”
Cố Tiêu Tây không biết phải nói thế nào, dù sao cô ta cũng không phải người thứ ba, có thể vênh váo tự mãn khoe khoang chiến thắng, lấy đó làm niềm vinh hạnh. Quần áo mặc trên người cũng là hàng hiệu, mỗi cái ít nhất phải mấy chục nghìn tệ.
Sanh Tiêu nghĩ thầm, với tính cách của Duật Tôn, nếu ai được y để ý, chắc chắn không bao giờ y để người đó chịu thiệt thòi.
Phục vụ đưa tới ly nước lạnh về phía Cố Tiêu Tây.
Cô ngẩng đầu nhìn người phục vụ, sau khi tốt nghiệp, cho dù có thể đến đây làm việc, cô cũng rất vui vẻ.
“ Xin lỗi, tôi đi trước”. Mạch Sanh Tiêu không chịu được việc phải ngồi yên một chỗ cùng cô ta lâu như vậy. Những hình ảnh ở Thiên Sắc đêm đó tua đi tua lại trong đầu cô rất nhiều lần, cô muốn quên nhưng không thể quên được.
“ Cô.cô có thể rời khỏi Duật Tôn được không ?” ( Anh giai mới có mấy ngày đã cho cô ta gọi thẳng họ tên rồi T_T )
Cuối cùng cô ta cũng chịu nói, hơn nữa lại trực tiếp nói vào vấn đề chính.
Mạch Sanh Tiêu vừa chuẩn bị đi liền quay lại, cô không muốn đấu trí với người phụ nữ khác, càng không muốn tranh cãi vì một người đàn ông. “ Những lời này, hẳn là Duật Tôn phải tự nói với tôi ?”
“ Tôi nghĩ cô nên tự hiểu, không cần người khác phải nói rõ ràng chứ nhỉ ? Cô xinh đẹp như vậy, muốn tìm người đàn ông nào mà không có, tội gì phải bám lấy người không thích cô ?”
Đến ngay cả Cố Tiêu Tây cũng nhận ra Duật Tôn không hề thích cô. Mạch Sanh Tiêu không giấu nổi nỗi đau đớn, lúc trước cô muốn rời đi, cô cũng tự hiểu được, hạnh phúc của cô sớm đã không còn.
Khi cô muốn đi, Duật Tôn không buông tay, bây giờ lại tới nói với cô, cô đi đi, tôi trả tự do cho cô.
“ Nếu cô lo lắng cuộc sống về sau không được tốt, tôi có thể bảo Duật Tôn cho cô tiền”.
“Tiền ?” Cánh môi cô khẽ nhếch lên, dù cười thế nào cũng thấy rất gượng gạo. “ Muốn cho tôi bao nhiêu tiền ?”
“ Tôi nghĩ, anh ấy cũng không phải người hẹp hòi, tôi mới theo thì đã có nhà để ở, có lẽ anh ấy sẽ cho cô số tiền đủ nuôi quãng đời còn lại”.
Trách sao được, mấy ngày liền y không về, hóa ra bên ngoài đã sớm có nơi ở mới.
“ Tôi phải tin cô à ? Không biết chừng đây chỉ là do cô một mình nghĩ ra mà thôi”. Mạch Sanh Tiêu không nghe ra ý tứ của Duật Tôn trong lời nói này, cô cũng không tin tưởng hoàn toàn Duật Tôn có ý nghĩ này.
Cố Tiêu Tây biết mình rất ích kỷ, rất tàn nhẫn. Lòng bàn tay nắm chặt lấy thứ gì đó mà đỏ ửng lên. Cô không nên lấy ra, không nên thương tổn Mạch Sanh Tiêu như vậy. Có thể bây giờ cô đang cùng ác ma ở chung một chỗ, một ngày cô không sớm rời đi, nguy hiểm càng nhiều.
Ai có thể đảm bảo, Duật Tôn sẽ tuân thủ lời hứa ? Nhỡ đâu ngày nào đó y lại đem cô ăn sống nuốt tươi ?
Cô ta hung hăng cắn chặt môi dưới, tay phải vươn ra, trên bàn đặt một chiếc bút ghi âm nhỏ, lúc trước con chíp được giấu trong đồng hồ, đây là thứ cô chuẩn bị đưa cho Nghiêm Trạm Thanh.
Cố Tiêu Tây ấn nút, giọng nói trầm ấm