Ông Xã, Chúng Ta Cùng Nhau Làm Ruộng Đi
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4472 lượt.
của Duật Tôn từ bên trong truyền ra. Mạch Sanh Tiêu không khỏi khẩn trương, cô có thể đoán được, Cố Tiêu Tây cho cô nghe xong, khẳng định có ý tứ gì đó.
Cô nghe được Duật Tôn nói “Cô như vậy mà đòi hầu rượu, có khi hầu ngủ thì đúng hơn”.
Cô còn nghe thấy y nói “Lúc trước tôi để ý cô ta cũng bởi vì cô ta có chút hương vị trong sạch đúng vị của một nữ sinh.Chính là cô ta còn một năm nữa mới tốt nghiệp”.
Mạch Sanh Tiêu không tự chủ véo vào chân mình, mặc cho đau đớn truyền tới. Trước khi đi cô đã thay váy bò, đôi chân cô trắng nõn, thế nào lát nữa cũng nhìn thấy dấu vết ửng đỏ”.
Cố Tiêu Tây cầm bút về, bàn tay nhấc ly nước lên uống một ngụm, nhưng năm đầu ngón tay không tự chủ được run lên.
Hai người đều không nói gì nữa, không gian lại nhuốm màu trầm mặc.
Chiếc xe thể thao xa hoa đỗ gần quảng trường, Duật Tôn xuống xe, y nhớ Mạch Sanh Tiêu rất thích uống nước mơ lạnh ở đây, nghĩ mua hai cốc mang về Hoàng Duệ ấn tượng. Duật Tôn vừa lên cầu thang của quán trà Mộc, ánh mắt lơ đãng trông thấy Mạch Sanh Tiêu và Cố Tiêu Tây ở cách đó không xa.
Đôi mắt y hơi nhắm lại, đi về phía hai người.
Ánh mắt Mạch Sanh Tiêu hơi nâng lên, trong mắt cô một mảnh trầm lặng làm lòng Duật Tôn hơi nhói đau, nhưng cuối cùng y khôi phục lại vẻ trầm tĩnh, nhìn về phía Cố Tiêu Tây “ Tại sao cô lại ở đây ?”
Cố Tiêu Tây dù chết cũng không nghĩ tới sẽ gặp Duật Tôn ở nơi này. Cô ta khẩn trương không biết làm sao, ánh mắt y liếc qua khuôn mặt hờ hững của Sanh Tiêu nhưng trên mặt không biểu hiện thái độ gì.
“ Em.Em đến đây chơi”.
Ánh nắng bị thân ảnh cao lớn của y ngăn lại, bởi vì cô đang đứng nên ánh mắt không tự chủ hướng về túi xách của Cố Tiêu Tây. Trong lòng cô không khỏi nổi lên nghi vấn, cô ở với Duật Tôn không phải ngày một ngày hai, sao y có thể để người khác dễ dàng đặt máy ghi âm được ? Chẳng lẽ là Cố Tiêu Tây cố ý ?
Mạch Sanh Tiêu dứt khoát muốn đi “ Cô ta nói, ngày trước anh để ý đến tôi chỉ vì tôi là nữ sinh, nay tôi còn một năm nữa mới tốt nghiệp nên anh chán tôi rồi”. Đôi mắt đẹp của cô nhìn thẳng vào Duật Tôn, muốn dựa vào đó để nhìn ra chút manh mối, nhưng mà ánh mắt của người đàn ông này vẫn bình tĩnh thâm thúy như vậy, căn bản cô không thể nhìn ra được. Sanh Tiêu có chút thất vọng “ Lời nói của anh đều bị ghi âm lại, Duật Tôn, anh không hề phòng bị gì sao ?”
Cố Tiêu Tây quá sợ hãi, cô ta muốn cho Mạch Sanh Tiêu nghe ghi âm để cô tự mình thức thời rời đi. Cô ta không nghĩ sẽ gặp phải Duật Tôn, nếu như bị Nghiêm Trạm Thanh biết được, nhất định sẽ không tha cho cô ta. Cố Tiêu Tây đứng dậy, hai tay nắm chặt tay áo Duật Tôn “ Không, em không có, thật xin lỗi.Em chỉ cùng cô ấy nói vài chuyện linh tinh, nhưng không hề có bản ghi âm gì cả, anh phải tin em”
Mạch Sanh Tiêu trông thấy ánh mắt cô ta tỏ vẻ đáng yêu thuần khiết, cô bèn chỉ về phía cô ta “ Nếu anh không tin lời tôi, có thể mở túi xách của cô ta xem, bên trong.”
Cô còn chưa nói xong đã bị Duật Tôn tàn nhẫn cắt đứt “ Mạch Sanh Tiêu, cô theo tôi bao lâu rồi mà còn dám đứng đây đặt điều vu khống ? Chẳng lẽ cô ấy nói không đúng à ? Đừng cho tôi thấy cô có ý đồ khác, đến tận bây giờ tôi cũng không tin cô”.
Không chịu buông tay
Cố Tiêu Tây toàn thân buông lỏng, âm thầm thở phào.
Mạch Sanh Tiêu đứng ở trước bàn, cô muốn kín đáo ra hiệu cho Cố Tiêu Tây, lại phát hiện nguyên lai đã biến thành cô cố tình xen vào việc của người khác.
Cô có ý tốt nhắc nhở, y tuyệt tình như vậy vẫn là không nên nói ra.
Cho dù y lúc trước vừa ý cô chỉ là bởi vì đặc thù ham mê của y, y cũng không cần phải như vậy, mỗi lần mỗi phút nhắc nhở cô. Mạch Sanh Tiêu chỉ là cảm thấy có chút khổ sở, đàn ông đều là như vậy phải không? Lúc yêu chiều thì chuyện gì cũng có thể bao dung nhưng khi mà đã có niềm vui mới lại có thể một cước đá văng ngươi ra xa.
Cố Tiêu Tây khẽ giật mình, cô có chút nóng vội.
Mạch Sanh Tiêu không đợi đáp án nữa, chuẩn bị rời đi.
Ở đây ngây ngốc quá lâu, thật là mệt chết đi.
Cố Tiêu Tây mặc chiếc áo T-shirt màu trắng, bàn tay Duật Tôn dán trên thắt lưng cô, hơi nóng từ lòng bàn tay làm cô khó chịu muốn đẩy ra, nhưng cô đâu dám.
Chỉ cần lúc một mình ở cùng chỗ với Duật Tôn, cô đều nhịn không được sợ hãi, cô thầm nghĩ nhanh chóng rời khỏi Duật Tôn, trốn thật xa. Càng nghĩ như vậy, cô lại càng đem tất cả hi vọng ký thác vào Sanh Tiêu , có lẽ để Duật Tôn hết hy vọng thì Nghiêm Trạm Thanh có thể đáp ứng thỉnh cầu của cô.
Cố Tiêu Tây cầm lấy cốc nước đá trên bàn, cô thậm chí không nghĩ ngợi, liền đem toàn bộ nước bên trong hất lên mặt Sanh Tiêu.
Mạch Sanh Tiêu lúc trước bởi vì trời nóng nực mà khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ vậy mà trong nháy mắt trở nên lạnh buốt, nước đá kích thích từng tế bào quanh thân cô, hơn nửa lượng nước từ khuôn mặt cô chảy xuống, mà ngay vạt áo trước đều đã ướt sũng.
Cô thật không ngờ, Cố Tiêu Tây nhìn có vẻ là một cô gái hiền lành như vậy cũng có thể làm loại chuyện này.
Duật Tôn đứng ở bên cạnh, chứng kiến Cố Tiêu T