Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341538

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1538 lượt.

n tầng dưới với nhau.
“Ồ, cậu còn biết tìm quan hệ nữa cơ à?” Hàn Thuật ngạc nhiên cười, “bây giờ thì cậu nhớ ra chúng mình đã từng là bạn học chung mẫu giáo rồi à, mấy lần trước trí nhớ đâu có được tốt thế này đâu. Đừng lằng nhằng nữa, mau ký tên của cậu vào quyển vở này đi. Nói cho cậu biết, tớ ghét nhất những người lợi dụng quan hệ xin xỏ chạy chọt đấy.”
Mặt Cát Niên càng đỏ bừng lên, trong lòng thấy khổ sở vô cùng. Hôm nay đúng là ngày trăm sự không thành, ra khỏi cửa đã không may mắn rồi, sao cô lại gặp phải rắc rối này cơ chứ, không những khó thoát thân mà sau một hồi nói chuyện, cô lại thành ra người có tâm địa đen tối, còn đối phương thì liêm chính vô cùng.
Tiếng nhạc tập hợp đã dần dần nhỏ lại, trên bục có người đang “alo alo” để thử micro, mọi người gần như đã tập trung đầy đủ, nếu không đứng vào hàng ngũ thì sẽ muộn mất.
Cát Niên họ giọng rụt rè nói: “Tớ biết cậu không phải là người làm việc vì tình riêng, nhưng không ghi tên không được ư? Lần sau tớ nhất định sẽ sửa.”
“Ai, ai có tình riêng với cậu?” Hàn Thuật như bị giật mình, cậu vội phản bác.
“Tớ không có ý đó, trời...” Nói đến đây, Cát Niên biết việc xin xỏ của mình là vô vọng rồi. cô không muốn đến muộn, không muốn trở thành điển hình, bị ép đến nỗi thực sự không còn cách nào, cô chỉ còn cách làm bừa. đang định thử tiến về phía trước, Hàn Thuật đã dang tay chặn lại.
“Cậu lại còn chối à. Mặc váy là vi phạm quy định.”
“Tớ không vi phạm, tớ mắc quần đấy chứ!”
Nói thì lâu, làm thì nhanh, Cát Niên vừa dứt lời, liền nhanh như cắt vén váy lên cho Hàn Thuật xem.
Hàn Thuật kinh ngạc kêu lên, trong giây lát người cậu như hóa đá.
Cát Niên không nói dối, cô không quen mặc váy lắm, vì vậy trước khi ra khỏi nhà cô đã cố tình mặc một chiếc quần thể thao ngắn bên trong váy đồng phục. Nhân lúc Hàn Thuật vẫn chưa hết choáng váng, Cát Niên nhanh như gió chạy lẫn vào trong đội hình màu xanh sẫm, để lại một kẻ đang há hốc miệng đứng chết trân ở đó.
Sau khi nghi lễ kết thúc, cũng vì chiếc váy mà cô giáo chủ nhiệm hỏi Cát Niên sao không mặc giống mọi người, Cát Niên liền giải thích rõ ràng nguyên nhân, cô chủ nhiệm nghe xong rộng lượng khoan hồng, chẳng trách móc cô câu nào.
Từ đó chiếc quần ngắn thể thao được Cát Niên phong cho danh hiệu “chiếc quần may mắn”.






Ai sẽ thích bạn Kazuma
Khổng Khiết Đảm, Hạc Đỉnh Hồng, Thất Tinh Hải Đường, Kim Tàm Cổ Độc… không ai độc ác hơn tâm địa của cậu con trai này. .
Điều mà Cát Niên thích nhất ở cấp Ba đó là mọi người có thể chất đống tất cả sách giáo khoa, vở bài tập lên bàn học, cứ như một bức tường thành vậy, người có thể giấu mình sau đó, tựa hồ có một thành lũy bảo vệ. Vì vậy, bức tường thành của cô luôn được chồng lên cao nhất, cho dù là khi lên lớp hay lúc tan học, cô đều thích vùi đầu tận hưởng niềm vui của mình.
Điều mà cô thích làm nhất vẫn là ngồi ngây người, người ở đây nhưng tâm tư đang có những cuộc gặp gỡ bất ngờ và lạ lùng ở tận đâu đó. Nhưng những khoảng thời gian để ngẩn ngơ của Cát Niên cũng có sự chọn lọc, giờ toán và giờ tiếng Anh cô rất nghiêm túc, việc này trở thành thói quen rồi, cô sợ nếu tiết này không theo kịp thì những tiết học sau sẽ như vịt nghe sấm, cô lại hay xấu hổ, không muốn đi hỏi bài hay mượn tập của người khác để chép, tất cả đều dựa vào bản thân. Những lúc có thể cho phép bản thân mình thi thoảng được ngẩn ngơ là giờ học chính trị và giờ lịch sử, còn giờ Ngữ văn thì hoàn toàn là một giờ lý tưởng cho các giấc mơ giữa ban ngày của cô. Môn Ngữ văn quan trọng là ở chỗ cảm nhận ngôn ngữ, thà tự mình tinh thần phân liệt trước còn hơn bị phân liệt bởi việc phân tích ngụ ý sâu xa và tưởng trọng tâm trong các bài văn của Lỗ Tấn, Ba Kim, Lão Xá. Trận quyết đấu của Tiêu Thu Thủy ở Đường Môn, hay vóc dáng của anh và Đường Phương khi chạy trốn còn hay hơn là Khổng Ất Kỷ và Tường Lâm Tẩu nhiều. Giáo viên Ngữ văn thao thao bất tuyệt giảng bài trên bục giảng, Cát Niên mắt chăm chú nhìn lên bảng, nhưng hồn phách thì đã bay theo hai nhân vật đang chạy trốn kia rồi.
Tiêu Thu Thủy có một khuôn mặt nghiêm nghị và trầm tĩnh, khi cười lộ ra hàm răng trắng bóng, còn Đường Phương trông ra sao, cô chưa bao giờ nhìn rõ.
Bọn họ đều không hiểu, chỉ có Cát Niên mới phát hiện ra cái cây nhỏ vẫn dần dần cao lên, lá cây lúc đầu chỉ có năm lá, rồi mọc thành hai mươi, ba mươi lá, cây to thì nở hoa rồi lại tàn.
Có hai cây, cây lựu và cây tỳ bà, Vu Vũ và Cát Niên.
Để cho hòa đồng với tâm trạng của các thiếu nữ độ tuổi này, có lúc Cát Niên cũng quan tâm đến những câu chuyện bàn tán của mấy cô bạn ngồi gần. Ở lứa tuổi này, việc học là quan trọng nhất, mà mơ ước thì cũng nhiều nhất. Các bạn nam cùng tuổi, hơn tuổi, ai cao, ai đẹp trai, ai học giỏi, ai chơi thể thao hay… đều là chủ đề nói cả ngày cũng không hết chuyện.
Có một lần, Cát Niên đang cắm cúi đọc Hoán hoa tẩy kiếm lục thì cô bạn cùng bàn đột nhiên hỏi: “Tạ Cát Niên, cậu thấy Hàn Thuật thế nào?
Cát Niên là một cô gái sống nội tâm,