Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
m, lại đang lúc cần tiền để lo cho em trai cô, tiền học phí ở trường trung học phổ thông cũng không phải là một khoản tiền nhỏ, khoản nào có thể tiết kiệm được thì cần cố gắng tiết kiệm, ở nội trú thì phải nộp tiền cho nhà trường nên bà bảo Cát Niên viết đơn xin nhà trường cho được ở ngoại trú tại nhà, như vậy cô cũng có thể nhân tiện trông nom em trai.
Cát Niên rất thất vọng nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Nếu như ta không thể thay đổi được sa mạc thì chỉ còn cách biến mình trở thành xương rồng mà thôi. Hằng ngày đi đi về về có nghĩa là cô phải mất tiền xe buýt, nếu như so với việc phải trả tiền vé xe buýt hằng ngày thì Cát Niên tin rằng bố cô sẽ thích cho cô tự đạp xe đến trường hơn. Cát Niên thích đi xe đạp hơn bởi lẽ khi đạp xe, gió táp vào hai má, phong cảnh bốn bề cứ lùi dần, lùi dần về phía sau lưng, đi xe đạp nhanh hơn đi bộ nhưng lại thong thả khoan khoái hơn đi xe buýt, thật tiện lợi và ý nghĩa. Cát Niên vui vẻ đi đăng kí học, cô mang về nhà một bộ đồng phục nữ sinh, trông cũng khá vừa mắt.
Cát Niên kết thúc cuộc đối thoại với mẹ, cô quay vào phòng thay một chiếc váy xếp li khác. Đây là ngày đầu tiên đi học cấp Ba của Cát Niên, cô không muốn để các bạn học tưởng rằng mình đại tiểu tiện không tự chủ. Sau đó Cát Niên vội vàng đạp xe đến trường, trên đường đi cô không ngoái đầu lại, cảm giác như có một đôi bàn tay ở phía sau lưng cứ đẩy cô tiến về phía trước, tiến mãi về phía trước vậy.
Vào trong cổng trường, cất xong xe đạp, vẫn còn năm phút nữa mới đến giờ tập trung theo yêu cầu của nhà trường, mọi việc không đến nỗi tồi tệ như Cát Niên tưởng tượng. Bài hát tập hợp “Hành khúc vận động viên” truyền lại từ phái sân vận động, Cát Niên nhìn về phía xa thấy cả một bầy kiến màu xanh thẫm ùa về cùng một hướng, cảnh tượng trông thật hoành tráng. Cô bước nhanh hơn để được hòa vào biển người màu xanh thẫm ấy, nhưng khi chỉ còn cách cổng trường vào sân vận động khoảng mười mét, cô bỗng bị gọi giật lại:
“Bạn kia, chờ chút.”
Cát Niên thầm nghĩ, xung quanh đâu đâu cũng là “bạn” cả, chắc gì người ta đã gọi mình, thế nên cô vẫn cứ tiến về phía trước, mắt cũng chẳng thèm liếc về phía tiếng gọi.
Ai ngờ người cất tiếng gọi ban nãy không chịu buông tha, chẳng bao lâu sau đã đứng chặn trước mặt cô. Cát Niên nhìn thấy một người khoác bộ quần áo đồng phục màu xanh đậm giống hệt mình, lại còn thêm chiếc cổ áo và đôi giày thể thao trắng tinh, khuôn mặt đó sao mà thân quen đến thế.
Hàn Thuật, đúng là trái đất tròn.
“Cậu gọi tớ á? Tớ có thể giúp gì được cậu?” Cát Niên thận trọng hỏi.
Hàn Thuật lộ vẻ khó hiểu, như thể cô vừa hỏi một câu hết sức nực cười vậy, rồi cậu ta chỉ vào tấm phù hiệu trên cánh tay mình, trên đó ghi hai chữ: sao đỏ.
“Tớ không đến muộn.” Cát Niên luôn nể sợ tất cả những người “có chức trách”, vì vậy cô vội vã thật thà thanh minh cho những tội lỗi mình có thể mắc phải.
“Tại sao cậu lại đi từ cổng trường vào? Tối qua không ở trong kí túc xá hả?”
“Tớ xin ở ngoài kí túc xá, đây là giấy chứng nhận ở ngoài ký túc xá của tớ.”
Hàn Thuật liếc nhìn mảnh giấy chứng nhận mà Cát Niên ngoan ngoãn chìa ra, rồi lại hỏi: “Hình như cậu không đeo phù hiệu trường!”
“Trong này, trong này, tớ để trong túi quần rồi, đang định đeo lên đây.”
Hai người bọn họ, một người nghiêm túc, người còn lại răm rắp nghe lời, cảnh tượng đó trông cứ như lính nhật tra khảo dân lành Trung Quốc vậy.
Hàn Thuật xem ra không chấp nhận sự “ngoan ngoãn nghe lời” của Cát Niên, cậu liếc mắt quan sát cô thêm một lần nữa, khi ánh mắt cậu dừng lại ở đôi chân nhỏ trắng trẻo của cô, cậu ta đột ngột kêu lên như thể vừa khám phá ra một lục địa mới.
“Cậu mặc váy đấy à? Cô giáo đã nói là tất cả học sinh nữ đều phải mặc quần trong buổi lễ hôm nay rồi cơ mà, cậu không nghe thấy à? Không ngờ là cậu lại thích chơi trội khác người đấy.”
Cát Niên hiểu ý Hàn Thuật, cậu ta nói như thể cô cố tình không tuân thủ quy định để thể hiện bản thân mình vậy, cô thấy có chút bối rối, trong giây lát mặt cô đỏ bừng lên.
“Ký tên vào đây đi!”
Một quyển vở nhỏ chìa ra trước mặt Cát Niên.
Cát Niên liếc nhìn, phía trên đã có mấy cái tên rồi, không phải quên đeo phù hiệu thì cũng là đồng phục không đúng yêu cầu. Từ trước đến giờ cô luôn là người rất tuân thủ quy định, không mong mình biểu hiện thật xuất sắc, nhưng cũng không thể nào bị ghi tên vào sổ đen ngay trong ngày đầu tiên đi học vì tội có biểu hiện không tốt được. Dù không biết hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào, nhưng cô nhất định không thể ký tên được.
Cô cố gắng van xin: “Làn sau tớ hứa sẽ không thế nữa, thật đấy!”
Hàn Thuật chẳng nói một lời đưa cho cô cây bút.
“Hàn Thuật, chúng mình... lúc nhỏ chúng mình cùng học một trường mẫu giáo mà.” Cát Niên nói nhỏ. cầu xin không được, cô liền đổi chiến thuật “tình cảm”, dù thế nào thì học cũng sống cùng trong một khu tập thể, tuy bây giờ bố cô đã bị đuổi việc, cả nhà cũng đã chuyển ra khỏi khu nhà thuộc Viện Kiểm sát Thành phố. Nhưng trước đây bố cô đã lái xe cho Viện phó Hàn bao nhiêu năm trời, lại ở tầng trê