Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.

ì thêm nhưng Hàn Thuật và Cát Niên không hẹn mà cùng nhận ra vẻ thất vọng trên gương mặt đã gầy sọp vì bệnh tật giày vò. Hai người chưa từng hoài nghi sự yêu quý xuất phát từ đáy lòng mình dành cho Phi Minh, hai người nguyện hái cả sao trên trời nếu điều đó giúp cô bé vui, giúp bệnh của cô bé mau khỏi, nhưng hai người đều không biết, rốt cuộc cô bé này đang tìm kiếm một câu trả lời thế nào.
Phi Minh đã ngủ rất say, thời gian cô bé rơi vào hôn mê càng ngày càng dài. Rất nhiều lần, cô bé ngủ quá lâu, tay chân đều lạnh ngắt khiến Cát Niên đang chăm sóc bên cạnh bất giác nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ. Cát Niên vốn vẫn lo nghĩ nhiều chuyện nhưng giờ cũng đã bắt đầu trông chờ cuộc phẫu thuật này. Bắt buộc phải có một cuộc phẫu thuật giúp cô giữ lại Phi Minh, dù cho sau phẫu thuật có để lại di chứng, chí ít cô bé vẫn ở lại bên cô, cô thật sự không còn gì để mất nữa.
Hàn Thuật nhìn Cát Niên hồi lâu ngồi lặng đi như tượng bên giường Phi Minh, dường như sức sống của cô cũng đang dần yếu đi theo cô bé. Anh cũng muốn nói gì đó để an ủi cô, nhưng cô là người dễ đoán được lòng người khác, hẳn cũng sẽ dễ dàng nhìn thấu lời nói dối thiện chí của anh, nhưng ôm cô, cô sẽ lại càng rụt người lại.
“Cháo hôm đó thế nào?” Hàn Thuật đột ngột lôi ra một đề tài.
“Hả?”
“Anh cứ nghĩ em sẽ về cùng anh.”
“Anh ấy bị ốm mà. Hàn Thuật, thực ra chuyện hôm đó em rất cảm ơn anh.”
“Xời…” Hàn Thuật khó chịu cười khẩy một tiếng. Bình Phượng đã ra ngoài lấy nước, trong phòng chỉ còn lại hai người và Phi Minh đang ngủ say. Cuối cùng, anh ngập ngừng hỏi, “Nếu như… nếu như anh ốm, em có nấu cháo cho anh không?”
“Sao đến cả ốm anh cũng phải so đo thế?” Cát Niên không lý giải nổi suy nghĩ trong đầu anh chàng công tử này.
Hàn Thuật hậm hực. Anh không giả ngốc mà thật sự đã từng có suy nghĩ ấy, có lúc anh đã thấy rất ghen tỵ với khuyết tật của Vu Vũ. Vì Vu Vũ bị bệnh, Cát Niên mãi mãi thương xót anh ta, mãi mãi không dứt được anh ta. Phi Minh có được sự chăm sóc tận tình của Cát Niên anh không nói làm gì, nhưng ngay đến Đường Nghiệp cũng vì ốm lừ khừ mà được cô thương xót. Anh sai vì quá khoẻ mạnh, từ nhỏ đến lớn nghiêm trọng nhất cũng chỉ là cơn cảm nặng. Anh vẫn còn nhớ như in bộ dạng đáng thương của Cát Niên xin xỏ cho Đường Nghiệp hôm đó, tuy anh đã tự nhủ không biết bao lần rằng đó chỉ là thương hại - nhưng ngay cả thương hại anh cũng nào đã có được?
“Bọn anh đi rồi, em và Đường Nghiệp vẫn tiếp tục ăn cháo?” Kiểu thăm dò này thật quá vụng về.
Cát Niên quay sang nhìn anh, “Ừm, em xem chỉ tay cho anh ấy.”
“Thế em cũng xem cho anh xem.” Hàn Thuật đột nhiên phấn chấn, xoè tay về phía cô năn nỉ.
“Không phải anh là người theo chủ nghĩa duy vật triệt để à?” Cát Niên đương nhiên nghi ngờ động cơ của anh.
Nhưng Hàn Thuật vẫn cứ trơ tráo đưa tay ra. Đó là đôi tay của một người đàn ông trẻ, sạch sẽ, trắng ngần, ngón tay thon dài không một vết chai xấu xí, vết hằn đỏ do khi nãy xách đồ nặng vẫn còn in trong lòng bàn tay. Cát Niên còn biết, trên mu bàn tay lúc này cô không nhìn thấy được, chắn chắn vẫn còn vết đũa quật hôm nào.
“Xem cho anh đi, xem qua cũng được.”
Cát Niên không chịu nổi bèn xích qua nhìn một cái, đường chỉ tay đẹp không ngoài dự liệu. Trong lòng bàn tay Hàn Thuật, đường công danh bắt đầu từ đường sống, một đường thẳng tắp sâu dài, đối với anh thành tựu, tiền tài, danh vọng đều là những thứ không quá khó để đạt được. Có một dấu thập ở dưới ngón áp út, có quý nhân phù trợ, xuân phong đắc ý. Đường sống rõ ràng còn kèm thêm nhánh phụ, vạn sự trôi chảy, thỉnh thoảng vấp váp nhỏ cũng không tổn thất to lớn gì. Đường trí tuệ chạy ngang lòng bàn tay, thông minh nhưng quá tự phụ.
“Chỉ tay của anh rất tốt, cơ bản đều giống với tình hình bây giờ của anh.” Cát Niên nói qua loa cho xong.
“Chỉ tay cũng có nói anh cầu gì mà không được không?” Hàn Thuật cắn môi, mặt dày hỏi.
“Không hề, anh nhìn đường sống của anh đây này, đây chính là dấu hiệu của vạn sự trôi chảy.”
“Thế thì vẫn không đúng rồi.” Hàn Thuật tiu nghỉu.
“Đã nói là xem chơi thôi mà.” Cát Niên thấy tình hình vừa vặn để thoái thác, đứng dậy nói, “Em đi xem Bình Phượng đi đâu rồi.”
Hàn Thuật nào để cô đi, anh ngang ngược kéo cô lại, “Rõ ràng em không xem cẩn thận. Cách xa như thế, em thậm chí còn chẳng chạm vào tay anh, chẳng phải quá không chuyên nghiệp sao?”
Cát Niên sợ anh làm ầm, do dự một lúc đành thận trọng cầm lấy đầu ngón tay anh, lúc này cánh tay đang nắm chặt kia mới nới lỏng ra một chút.
“Xem đi. Anh muốn nghe xem mấy ngụy biện của chủ nghĩa duy vật.”
Anh nói giọng khẳng khái không sợ gì nhưng lòng bàn tay thì bắt đầu đổ mồ hôi, từng milimet da thịt cô chạm vào đều như lửa đốt, cũng không biết tay ai đang run.
“Đây, sự nghiệp có thăng trầm nhỏ, nói chung vẫn là thuận lợi, anh xem đường công danh ở đây…”
“Ấy ấy, xem tình duyên, xem tình duyên!”
“Đợt một lát, em xem xem, dưới ngón giữa sao lại có đường đẳng cao…”
“Đường đẳng cao thì làm sao?”
“Đồng, đồng tính.”
“Nói vớ vẩn!” Hàn Thuật vừa nghe đã lập tứ


XtGem Forum catalog