Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.
n tiếng.
Cát Niên mệt đến nỗi mặt đỏ phừng phừng, cố giải thích: “Thang máy đi lên có nhiều người bệnh ngồi xe lăn quá, cũng chỉ tầng ba nên em không muốn chen lấn với người ta.”
Cô nói xong lại cùng Bình Phượng khệ nệ khiêng vali về phòng bệnh.
Hàn Thuật bực bội bước theo các cô hai bước rồi thực không chịu nổi nữa bèn lên tiếng nhắc nhở: “Này, phiền hai người giả vờ như biết ở đây còn có một người đàn ông đi.”
Nghe anh nói vậy, hai người đi trước đành dừng lại đặt chiếc vali trong tay xuống.
Đang mùa đông mà trán Cát Niên đầy mồ hôi, cô lấy tay quệt trán, miệng vẫn khách khí: “Không cần đâu.”
Hàn Thuật nói: “Anh không muốn tranh luận với loại phụ nữ thời thái cổ như em.”
Cát Niên ngập ngừng một lúc, “Thời thái cổ chưa có phụ nữ, chỉ có loài tảo và hải miên thôi.”
Hàn Thuật chằm chằm nhìn cô vài giây rồi kiên quyết đẩy cô sang bên, lạnh nhạt dúi túi tài liệu trong tay vào người cô, “Không nhiều lời với em, cầm lấy.”
Túi tài liệu màu da bò bị đẩy sang đúng trước ngực Cát Niên, tuy đã cách vài lớp áo nhưng do đột ngột không kịp đề phòng nên vẫn khiến Cát Niên thấy lúng túng. Cô do dự chỉ kịp lấy tay ôm một góc túi, cửa túi phía dưới vẫn chưa được đóng kín khiến mấy trang tài liệu rơi xuống lả tả, Cát Niên vội vàng ngồi xuống nhặt.
Hàn Thuật trừng mắt nhìn cô, “Còn nhìn em nữa thì anh cũng thật thoái hóa thành tảo với hải miên như em mất.”
“Thế… nếu em ở kỷ Nhị Điệp thì anh ở kỷ Chấn Đán.”
“Là sao?”
Cát Niên ngẩng đầu lên, dang tay thành một khoảng thật dài, nói nhỏ: “Cùng là tảo với hải miên nhưng cũng có thể cách đến mấy trăm nghìn năm đấy.”
Vừa nói, mấy tờ tài liệu bị rơi cũng đã nhặt lại được gần hết, tờ cuối cùng được Bình Phượng trước sau vẫn đứng ngoài câu chuyện nhặt lên, phía trên có một bức ảnh chụp tập thể của vài người, kỳ lạ ở chỗ, Bình Phượng nhìn tấm ảnh rất chăm chú.
Hàn Thuật hắng giọng, lúc này Bình Phượng mới như vừa tỉnh cơn mê đưa bức ảnh trả lại cho Cát Niên.
“Xin hỏi có vấn đề gì không?” Hàn Thuật khách sáo hỏi.
“Người trong ảnh là…”
“Cô quen ai trong bức ảnh ư?” Hàn Thuật tỉnh bơ vờ ngạc nhiên. Tuy anh chỉ mới gặp cô Bình Phượng này lần đầu nhưng đã có thể đoán ra vài phần lai lịch. Đương nhiên trước mặt Cát Niên anh vẫn khách sáo nhưng bất luận có muốn thừa nhận hay không thì người trong ảnh và người xem ảnh hoàn toàn không thể cùng một đường.
Bình Phượng nhoẻn miệng cười duyên dáng, đôi môi đỏ được tô vẽ cẩn thận, “Sao có thể quen được chứ, chỉ là tiện hỏi thế thôi.”
Hàn Thuật cũng chẳng buồn hỏi thêm, anh dặn đi dặn lại Cát Niên: “Giấy tờ của anh phải thu cho đủ đấy,” rồi cúi người nhấc chiếc vali.
Ban đầu không ngờ chiếc vali lại nặng đến thế, anh chỉ đưa tay thờ ơ nhấc lên, suýt chút nữa không nhấc nổi, nghiêng ngả một hồi mới đứng vững, anh lầm bầm: “Em đem cả đá ở kỷ Chấn Đán đến đấy à?”
Khó khăn lắm Hàn Thuật mới xách nổi chiếc vali vào phòng bệnh mới của Phi Minh, lúc mấy người bước vào y tá đang châm kim truyền cho cô bé. Sau một thời gian nằm viện điều trị, mu bàn tay Phi Minh đã kín mít vết kim châm, cơ bản đã chẳng còn tĩnh mạch nào có thể cắm nổi kim nữa, y tá loay hoay hồi lâu cuối cùng đành đâm kim truyền vào mặt trong cổ tay trái của cô bé.
Mặt trong cổ tay là một trong những vùng da nhẵn mịn nhất trên cơ thể, Cát Niên có thể tượng tượng ra mũi kim thô kệch kia đâm xuống đó sẽ đau dường nào, cô quay đầu đi không dám nhìn tiếp, từng thớ thịt từng giác quan trên cơ thể cô đều như thắt lại. Phi Minh không kêu một tiếng, cô bé nằm trên giường nhìn từng động tác của cô y tá như thể cánh tay kia là của người khác, ánh mắt cô bé vô tình lướt qua Hàn Thuật, lúc này khuôn mặt xanh xao mới tươi tỉnh lên một chút. Đau đớn cũng là một thứ có thể quen.
Đợi y tá đi khỏi, Hàn Thuật ngồi xuống bên Phi Minh, anh nói: “Hồi nhỏ chú Hàn Thuật sợ nhất là bị kim tiêm, không giỏi như Phi Minh bây giờ đâu, Phi Minh ngoan thật, cố chịu một thời gian nữa, khỏi bệnh rồi chú Hàn Thuật sẽ đưa cháu đi rất nhiều nơi thú vị.”
Phi Minh nói lại: “Chú Hàn Thuật, nhìn chú gầy đi rồi, giống cô cháu vậy.”
Cô bé vừa nói dứt lời, bên phía Cát Niên liền có tiếng cử động khẽ, Hàn Thuật quay lại đã thấy cô quay lưng về phía hai chú cháu, chăm chú sắp xếp đồ đạc.
Hàn Thuật tiếp tục nựng Phi Minh, “Đấy là vì chú và cô cháu lo cho cháu đấy. Đợi cháu khỏe lại rồi hai chúng ta cũng sẽ béo trở lại.”
Anh phồng má định chọc cho Phi Minh vui.
Phi Minh nhắm mắt lại, tiếng thở gấp mà nông, khi mọi người đều nghĩ cô bé đã ngủ, Phi Minh mới thì thầm nói: “Cô, chú Hàn Thuật, hai người thật sự thích cháu sao?”
Cát Niên không quay đầu lại, giọng hơi là lạ, “Cái này còn phải hỏi sao? Cái con bé ngốc nay.”
Nhưng Phi Minh vẫn chưa chịu thôi, lại hỏi tiếp: “Vậy vì sao hai người lại thích cháu?”
“Vì cháu là cô bé đáng yêu nhất, chúng ta tại sao có thể không thích cháu được?” Hàn thuật cười đáp.
“Thế còn cô?”
Cát Niên quay đầu lại, cũng cố nở nụ cười “Vì cháu là người thân nhất của cô.”
Phi Minh gật gật đầu, tuy cô bé không nói g