Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2101 lượt.
c nổi giận, vốn định hất tay ra nhưng lại không nỡ. Anh cố kiềm chế, cảnh cáo: “Nhìn cho rõ chút đi, đừng nói linh tinh, ai là ai không phải mọi người trong lòng đều biết rồi còn gì.”
“Đừng run nữa, em nhìn nhầm rồi, đó là đường hôn nhân, anh đừng run nữa, run là nhìn không rõ đâu.”
“Run thì làm sao?”
“Giơ tay ra mà cứ run, trong sách nói, nói… không đạt tiêu chuẩn.”
“Cái gì không đạt tiêu chuẩn?” Hàn Thuật mặt bồn chồn.
Cát Niên lập tức chuyển đề tài, “Đầu đường tình duyên có rất nhiều nhánh nhỏ, dày dặn tình trường.”
“Em xem đường chính đi xem nào!”
“Đường chính có ngắt quãng, hỉ nộ thất thường, cứng đầu ương bướng, nhiều sóng gió, đường trí tuệ cách đường tình duyên quá xa…”
Cát Niên lảm nhảm nói, cuối cùng cũng không biết Hàn Thuật có nghe vào hay không, chỉ cảm thấy tay mình và tay anh ướt đẫm mồ hôi, những đường chỉ tay đan xen dần dần trở nên mờ mịt.
Có lẽ cuối cùng anh đã nghe chán bèn lật tay lại nắm lấy tay cô, chỗ tiếp xúc quá trơn, khó khăn lắm mới nắm được hai đốt đầu ngón trỏ và ngón áp út, cô cũng không giật ra được nữa.
“Em tự nói xem đường nào là em?”
Cô cố rút tay ra nhưng vô dụng, mấy lọn tóc loà xòa ướt đẫm trên mặt.
Tô Đông Pha có viết phu nhân Hoa Nhụy “Thịt băng xương ngọc, tự mát lạnh không mồ hôi”, còn Cát Niên lại là người có tuyến mồ hôi quá phát triển. Đã bao năm nay, Hàn Thuật chưa từng gần cô như lúc này. Ngón tay anh và cô đan vào nhau, anh không chịu buông. Điều này khiến anh nhớ lại một đêm trước đây rất rất lâu, anh đã áp sát vào lưng cô như vậy, hai người đều ướt đầm đìa như tắm nhưng anh cũng không chịu buông. Lúc đó anh vùi đầu vào gáy cô, cảm giác ẩm ướt ấm nóng, về sau anh đã bao lần trốn tránh, bao lần hồi tưởng, dần dà cảm giác ấy đã trở thành hình tượng duy nhất về dục vọng anh vẽ nên sâu trong đáy lòng, là khởi đầu cho mỗi lần anh hưng phấn.
Khuôn mặt đỏ bừng của Cát Niên giờ đã chuyển sang tái mét, cảm giác dính đặc ấy trong ký ức của cô cũng đen tối thế này, khiến cô gần như nghẹn thở.
Cô nói: “Hàn Thuật, anh buông ra đi, chỉ tay vốn là đặc trưng có nhiều biến đổi nhất.”
Đầu óc anh như mê dại, nào còn nghe nổi điều gì. Tới khi cửa phòng bệnh bị người nào đó lạnh lùng gõ ba tiếng.
Chủ nhiệm khoa não Bộ bệnh viện Nhân dân số 1 Tôn Cẩn Linh đứng ngay trước cửa, “Người nhà của Tạ Phi Minh mời tới phòng việc của tôi.”
Thế giới điên loạn
.Hành lang lạnh run người, Cát Niên khoác vội chiếc áo khoác len màu xanh ngọc bích làm tôn thêm đôi mắt bình thản phẳng lặng của cô, đôi mắt ấy như đầm nước sâu băng lạnh đã lâu mà vẫn chưa đông kết, như miếng ngọc thời thượng cổ, không óng ánh, chỉ ngưng lại thành một màu phỉ thuý xám ngắt.
.Lần cuối cùng Cát Niên gặp bà Tôn Cẩn Linh, phu nhân Chánh án Hàn, mẹ của Hàn Thuật đã từ mười mấy năm trước. Thực ra bà Tôn Cẩn Linh cũng xấp xỉ tuổi mẹ Cát Niên, cô vẫn có thể mơ hồ nhớ lại quãng thời gian cùng sống trong khu tập thể với nhà họ Hàn trước khi vào tiểu học. Mẹ cô nấu xong cơm, mặt đầy khói bếp ló đầu khỏi cửa sổ la đứa con gái đang thơ thẩn khều tổ kiến: “Xem no rồi hả? Cắt cơm nhé?”, còn bác sĩ Tôn đi làm về muộn lại nhẹ nhàng dắt đứa con trai đang ẩu đả cùng lũ bạn, miệng cười duyên dáng hỏi: “Cục cưng, nói mẹ nghe con muốn ăn gì nào?”
Hình ảnh in đậm trong trí nhớ của Cát Niên là chiếc váy liền sáng màu của bác sĩ Tôn, đuôi váy bay phấp phới cùng những bước chân uyển chuyển.
Hàn Thuật rất giống mẹ, làn da trắng ngần, ánh mắt cười, chiếc cằm nhọn, hoàn toàn giống như cùng một khuôn đúc ra.
Bác sĩ Tôn Cẩn Linh gật đầu, cúi xuống nhìn một trang nào đó trong bệnh án.
“Bệnh tình của cô bé này Hàn Thuật đã nói với cô rồi, cô cũng xem kỹ bệnh lý.” Bà xếp chéo hai tay lên đầu gối, nhìn vào Cát Niên đang cúi đầu im lặng, “Là một người bác sĩ, cứu người là phận sự của cô, huống hố lại là một đứa trẻ đáng thương thế này… nhưng cô cũng là một người mẹ… Cát Niên, cô không biết những lời này có làm cháu phản cảm hay không, nhưng cả cháu và cô trong lòng đều hiểu rõ, cô bé này có thể được chuyển viện trong hoàn cảnh giường bệnh và lịch phẫu thuật kín mít thế này, không chỉ vì cô là một bác sĩ, mà phần lớn còn vì cô là một người mẹ không thể cự tuyệt con trai mình.”
“Cháu hiểu.”
“Cháu là một cô gái thông minh, có những chuyện chúng ta đã biết không thể bỏ lần qua, vậy chi bằng cứ nói thẳng ra một lần, cũng như vậy, có những lời có vẻ khó nghe, nhưng có thể khiến chúng ta hiểu rõ hơn vấn đề, cháu nói có đúng không?”
Cát Niên không lên tiếng, cô biết bên kia hoàn toàn không cần câu trả lời của cô.
“Đứng trên lập trường của một người mẹ, điều cô muốn nói là, cô sẽ làm hết khả năng của mình để cứu đứa trẻ này, bất kể cô bé là thế nào với cháu, nhưng, còn về Hàn Thuật, phiền cháu…”
“Được ạ!”
Cát Niên buột miệng đồng ý, cô có thể nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của người ngồi đối diện.
Sợ vẫn chưa đủ thuyết phục, cô lại lần nữa thành khẩn nhận lời, dường như chỉ sợ vài giây sau thôi bên ki