Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2779 lượt.
n không hay như vậy, thật đúng là có chút mất mặt.
“Doãn phu nhân, con chính là người mất tích năm đó, vừa rồi thật là không có cơ hội nói.” Trần Hi gật đầu một cái.
Mẹ Doãn liếc Doãn Triệt một cái, trừng mắt oán trách: “Cha con anh cũng không làm được chuyện gì tốt, chuyện lớn như vậy cũng gạt mẹ.”
“Mẹ, Trần Hi trở lại là có một số việc muốn giải quyết trước, nên không tiện để cho người khác biết.” Doãn Triệt nhún nhún vai.
“Có chuyện gì, mà không thể để cho mẹ biết, không phải là hôn sự cùng Trần Tuyết Lệ ư, mẹ đã từ chối rồi, cô gái kia thế mà muốn bỏ thuốc mê cho con, mẹ đã phạm qua sai lầm, không thể để cô ta dẫm lên vết xe đổ đó nữa.”
Mẹ Doãn lại chuyển ánh mắt sang Trần Hi: “Nói nhiều như vậy, cũng không còn sợ mất mặt nữa, nhiều năm như vậy mẹ vẩn luôn đau lòng. Mẹ muốn Trần Tuyết Lệ làm con dâu, vì chính là muốn đền bù cảm giác áy náy trong lòng. Nhưng mà con trở lại cũng tốt, chỉ cần Tiểu Triệt thích, làm mẹ cũng không muốn ép con, Trần Tuyết Lệ thì mẹ sẽ nghĩ cách khác đền bù cho nó.”
Trần Hi nghe xong lời nói của mẹ Doãn, cũng không có lên tiếng, rơi vào trầm tư.
“Mẹ, đừng nói ahhh… Mẹ không phải nghĩ cách đền bù cho Trần Tuyết Lệ nữa, cô ta chỉ là do Trần Xương nhận nuôi, Trần Hi mới chính là con gái của Trần Cẩm Sắt.” Lời nói Doãn Triệt giống như quả bom nổ xuống, mẹ Doãn chỉ biết trợn mắt há mồm nhìn hai người.
“Con đi rót cho mẹ ly nước.” Mẹ Doãn có chút không tiếp thu nổi sự thật vừa rồi, đưa tay chỉ Doãn Triệt, bộ dạng giống như đang sai bảo người giúp việc.
Doãn Triệt ngoan ngoãn đi rót nước, Trần Hi
nhìn thấy dáng vẽ lủi thủi của Doãn Triệt, trong lòng nhất thời thư thái không ít.
“Nếu như tôi cũng đã biết, tôi cảm thấy mình cũng nên làm việc gì đó.” Mẹ Doãn nhìn về phía Trần Hi, trong ánh mắt bà thế nhưng lại hàm chứa một chút thỉnh cầu.
Trần Hi hơi chần chờ một chút, ánh mắt cô cùng mẹ Doãn giao nhau. Đột nhiên Trần Hi cùng mẹ Doãn nhìn nhau cười một tiếng, ẩn ý trong đó không cần nói ra hai người cũng tự hiểu.
“Xin giữ bí mật giúp con, sau đó đối với người phụ nữ của Trần gia khá hơn một chút.” Khóe miệng Trần Hi mang theo ý cười.
Doãn Triệt không nói gì, anh nhìn nhìn Trần Hi, Trần Hi bên ngoài nhìn anh tươi cười nhưng trong lòng không cười, sau đó chuyên chú nhìn mẹ Doãn, cũng không thèm để ý tới anh nữa.
Doãn Triệt thở dài, anh cầm điện thoại lên, bỏ đi gọi thức ăn.
Trần Hi cùng mẹ Doãn cụng ly, cô phát hiện dù là mẹ chồng và nàng dâu, nhưng hai người có rất nhiều đề tài để tâm sự, nhất là chuyện về những người đàn ông bên cạnh mình.
@@@@
“Bốp. . . . . .”
Trần Tuyết Lệ đưa tay che mặt mình, cô hướng Trần Xương hỏi. “Ông đánh tôi?”
“Đúng chính là đánh cô, cô nghĩ như thế nào mà muốn hạ thuốc mê Doãn Triệt, lại còn cho cái bà già đó biết ý đồ của mình?”
“Tôi nghĩ mình có thể đối phó được với Doãn Triệt, còn ngày ngày nịnh nọt mẹ hắn, nhưng cuối cùng vẫn không lấy được lòng hắn, ông cũng không phải là không biết, ngoại trừ chiêu này thì ông có thể chỉ tôi phải làm gì?” Trần Tuyết Lệ nhìn thẳng vào mắt Trần Xương.
“Thôi được rồi, tới đây mát xa cho tôi, hợp đồng cũng vừa mới ký kết, không có được sự ủng hộ của Doãn gia, chúng ta cái gì cũng không làm được, muốn hoàn toàn thoát khỏi trói buộc của Trần gia, chỉ có cơ hội lần này thôi.”
Trần Xương ngồi trên ghế tựa bấm bấm huyệt thái dương, Trần Tuyết Lệ thấy thế chủ động đi tới, vươn tay theo thói quen xoa bóp cho Trần Xương.
Trần Xương đưa tay lấy bao thuốc lá, Trần Tuyết Lệ khéo léo lấy ra một điếu đốt cho ông ta, sau đó đưa đến khóe miệng Trần Xương. Trần Xương hít sâu một hơi, nhả ra một làn khói trắng, ông ta vỗ vỗ mu bàn tay Trần Tuyết Lệ.
“Cô nên đi tìm bà Doãn thử lại lần nữa, nếu quả thực là bất đắc dĩ, chúng ta còn phải nghĩ biện pháp khác.”
“Được, tôi sẽ gọi điện cho bà ấy.” Trần Tuyết Lệ đáp lại một tiếng, cầm túi lên tỏ ý muốn đi.
“Chờ một chút, cô còn nhớ lão tam của Lưu gia không, hắn ta vẫn luôn quan tâm cô, mặc dù gia cảnh nhà hắn không so sánh được với Doãn gia, nhưng có vẫn còn hơn không, có đúng không?” Trần Xương vừa nói vừa gạt phần thuốc lá đã hút.
“Hắn là cái tên biến thái, ông không thể làm như vậy, dù sao tôi cũng là con gái ông đấy.”
“Có con gái nào lại lên giường với cha mình sao?” Trần Xương cười cười. “Đi làm cho tốt chuyện của cô đi, giải quyết xong thì coi như không có chuyện gì.”
@@@@
“Ừ. . . . . . Để tôi suy nghĩ một chút, nghĩ xong sẽ gọi lại cho cô.” Mẹ Doãn để điện thoại xuống, nhìn Trần Hi một cái, cầm ly rượu lên uống một hớp, “Đang uống vui vẻ, Trần Tuyết Lệ lại gọi điện làm phiền, con nói xem dì có phải nên lạnh nhạt với cô ta một chút không?”
“Dì đã làm như vậy rồi đó thôi, dì so với tưởng tượng của con còn làm tốt hơn.”. Trần Hi nâng ly cụng với mẹ Doãn, hai người nhìn nhau cười một tiếng, cùng uống cạn ly rượu.
Doãn Triệt lắc đầu một cái, thật là không biết hai người phụ nữ này sao lại có nhiều đề tài để nói như vậy. Anh nhìn thời