Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2838 lượt.
út, không tệ, không tệ, thật là người cần y phục, ngựa cần yên.” Khương Sâm tựa hồ đối với ánh mắt của mình rất hài lòng, hắn luôn miệng trầm trồ.
“Anh xác định để cho tôi mặc quần áo thế này đi làm việc?” Trần Hi cảm thấy sau lưng lành lạnh, mặc dù lễ phục thì không tránh khỏi hở nhiều hay ít, nhưng cô cảm thấy lần này lộ ra quá nhiều đi, phong cảnh phía trước và phía sau quả là một trời một vực, phía trước tao nhã bao nhiêu thì sau lưng lại hở hang bấy nhiêu, cũng không biết nhà thiết kế nào lại làm ra bộ trang phục thần kinh như vậy.
“Dĩ nhiên xác định.” Khương Sâm đang sửa sang lại lễ phục của mình, bữa tiệc lần trước Trần Hi cũng không cùng Khương Sâm chuẩn bị, thế nên cô không phát hiện ra trước khi dự tiệc thời gian làm đẹp của Khương Sâm còn lâu hơn cả phụ nũ.
Khương Sâm lại rất hưởng thụ không khí này, cằm của hắn hơi ngẩng lên. Trần Hi mặc dù không thích, nhưng lần trước đã có kinh nghiệm tại nhà Doãn Triệt, cô cũng bình tĩnh hơn rất nhiều.
Bữa tiệc lần này quả thật mời không nhiều người lắm, những người đang trình diện ở đây đều có một chút địa vị xã hội, trong đó có mấy người Trần Hi nhìn rất quen mắt, mặc dù cô không nhớ đầy đủ tên của bọn họ, nhưng vẫn còn nhớ họ, đây là Vương tiên sinh, đằng kia là Trương phu nhân ….
Chỉ là Trần Hi có chút xúc động, những cặp vợ chồng ở đây năm năm về sau có những biến động rất lớn, như Trương phu nhân mà nói, một người phụ nữ có gương mặt phúc hậu, vậy mà ba năm sau liền bị tiểu tam đuổi ra khỏi nhà, hay như Cao phu nhân có chiếc cằm nhọn hoắc kia, sau này cũng đá chồng mình ra khỏi cửa. Xem ra thật là người hiền hay bị bắt nạt, ngựa thiện thì bị người cưỡi.
Trần Tuyết Lệ cùng ông Trần đang đứng cách cửa không xa, Trần Tuyết Lệ hôm nay như cũ mặc một bộ lễ phục màu trắng, nhưng lần này phong cách có vẽ thuần thục hơn.
“Khương tiên sinh, hoan nghênh hoan nghênh, cậu có thể đến đây thật là vinh hạnh của tôi, vị này chắc là Trần Hi tiểu thư, hoan nghênh hai vị có thể tới tham gia tiệc từ thiện của con gái tôi.”
Trần phụ gương mặt tươi cười, không biết vì sao Trần Hi cảm thấy hắn cười nhưng rõ ràng trong ánh mắt không có một cái nhìn vui vẻ nào, mặc dù nói bữa tiệc này chỉ là xã giao, không có mấy người tươi cười là thật lòng, nhưng cười giống như Trần phụ l
àm cho người ta rét run như vậy, cũng là chưa thấy qua.
“Học tỷ, Xin chào, chúng ta là cùng học chung một trường, lần trước ở tiệc sinh nhật của Doãn ca cũng không kịp tới chào hỏi người một câu.” Âm thanh Trần Tuyết Lệ ngọt đến phát ngấy, Trần Hi nghe qua cũng nổi cả da gà. Trần Hi nghiêng đầu nhìn Khương Sâm bên cạnh, hắn tựa hồ đang nhìn trời, chính là cái kiểu dùng lỗ mũi mà nhìn người, rất không lịch sự nhìn lên trần nhà.
“Cô khỏe không.” Trần Hi cười cười đưa tay ra bắt tay Trần Tuyết Lệ, lúc hai tay chạm nhau, Trần Hi bỗng nhíu mày lại, loại cảm giác này thật không tốt, không thể không nói cô cảm thấy mình và Trần Tuyết Lệ khí thế bất hòa. Trần Hi nhìn qua Trần Tuyết Lệ, gương mặt cô ta vẫn nhiệt tình như cũ.
“Học tỷ, không thoải mái sao? Chỗ này tôi có một căn phòng, chị có thể nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa Khương tiên sinh đi sẽ gọi chị, tôi nhớ lần trước cũng như vậy phải không?
Thanh âm Trần Tuyết Lệ cố ý phóng đại một chút, những lời này làm cho Trần Hi cảm thấy khó chịu. Chuyện xảy ra trong tiệc sinh nhật của Doãn Triệt lần trước, người trong căn phòng này không nhiều thì ít cũng đã gặp qua hoặc là biết được, khả năng tin đồn lây lan ra, Trần Hi cũng không còn xa lạ gì.
Rốt cuộc sau câu nói của Trần Tuyết Lệ, ánh mắt Khương Sâm cũng liếc về cô một cái.
Trần phụ thấy thế vội vàng cười làm lành, hắn cố ý tằng hắng một cái: “Còn trẻ không biết ăn nói, haha, Khương tiên sinh đừng để ý.”
Ngoài cửa lại truyền đến tiếng nói chuyện lao xao, Trần Hi nghiêng đầu nhìn lại sau lưng, là gia đình Doãn Triệt, Doãn Triệt hôm nay lại bảnh bao trong bộ lễ phục trắng.
Trần Hi đang đưa lưng về phía Doãn Triệt, Doãn Triệt liếc mắt liền nhìn thấy lưng trần của Trần Hi. Đàn ông là loại sinh vật kỳ lạ, luôn muốn nhìn thấy phụ nữ khác mặc đồ càng hở càng tốt, nhưng đến người phụ nữ của mình, chỉ ước gì cô mặc kín đến nổi chỉ nhìn thấy cái lổ mũi là đủ.
Vốn nghĩ là hôm nay được gặp Trần Hi nên tâm tình Doãn Triệt vô cùng vui vẻ, vừa nhìn thấy cô hiên ngang mặc áo cho người khác xem lưng, mặt Doãn Triệt liền lập tức sưng lên, hắn thật muốn kéo cô đến một chỗ không có ai, hỏi cô xem như thế nào lại dám ăn mặc kiểu này.
Trước mắt quan hệ của Khương Sâm với Doãn gia như vậy, hắn thật không tiện mang Trần Hi rời đi, Trần Hi cảm giác sau lưng như có lửa bốc lên, ngọn lửa kia chính là từ trong đôi mắt của Doãn Triệt đốt ra.
“Trần tiểu thư hôm nay thật xinh đẹp.” Trong giọng nói của Doãn Triệt có vẽ rất nghiêm nghị.
“Cám ơn.” Trần Hi quét mắt nhìn Doãn Triệt một cái, cũng không nói thêm, hôm qua hắn còn dịu dàng như vậy, hôm nay lại không biết uống nhầm thuốc gì rồi, giống như người nào đang thiếu tiền hắn vậy.
Không giống như Doãn Triệt chỉ nhìn chằm chằm vào