Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2931 lượt.
sao lại bắt đầu nhảy mũi?
Đừng nói là mình vừa ra khỏi bệnh viện giờ lại phải quay lại, phải biết là ngày hôm qua cái gì hắn cũng không có làm, không đúng, phải nói là ngày hôm qua hắn để cho người khác làm.
Nghĩ tới đây, Doãn Triệt cảm thấy chỗ đó lại có chút căng đau, ngoài phản ứng bình thường hắn còn có nỗi khổ riêng, hắn thật là cảm giác mình càng sống càng đi xuống rồi.
Nghe được điện thoại di động của mình vang lên, Doãn Triệt lấy điện thoại ra, trên màn hình biểu thị mẹ Doãn đang gọi tới, Doãn Triệt vội vàng nhấn n
út trả lời.
“Thứ sáu bảy giờ tối, ở Trần gia có mở một tiệc từ thiện nhỏ, ta đã an bài cho con một tiết mục, con phải chơi một bản nhạc, nhạc gì thì tùy con, không cho phép leo cây, đúng rồi có thể mang theo bạn tham gia.” Mẹ Doãn bô bô nói một tràng, xong liền trực tiếp cúp điện thoại, có ý nói cho Doãn Triệt biết, từ chối đối với bà là vô ích.
Doãn Triệt thật là cảm giác mình năm xui tháng hạn, ngay cả mẹ hắn cũng khi dễ hắn.
@@@@
“Ông chủ, người bảo vệ của Trần tiểu thư nói, đêm qua Trần tiểu thư qua đêm ở nhà Doãn tiên sinh.” Tiểu Hắc cẩn thận từng li từng tí quan sát sắc mặt của Khương Sâm, phát hiện vẻ mặt của hắn cũng không có biến hóa gì lớn, nhưng là tay Khương Sâm đang cầm chuột vi tính hơi run lên một cái.
“Ừ. . . . . .” Khương Sâm nhẹ nhàng lên tiếng, bày tỏ mình biết rồi.
“Người bảo vệ Trần tiểu thư còn nói, hôm qua hình như Trần tiểu thư uống hơi nhiều, quan hệ của cô ấy và Doãn tiên sinh thoạt nhìn rất thân mật, là được Doãn tiên sinh cõng về nhà.” Con mắt Tiểu Hắc đảo một vòng.
“Ừ. . . . . .” Khương Sâm lại đáp một tiếng, nhưng mà lần này thanh âm so với vừa rồi lớn hơn một chút.
“Bảo vệ của Trần tiểu thư . . . . . .”
“Trần Hi bị bắt sao? Cô ấy bị thương sao? Hay là chết rồi?” Khương Sâm cắt đứt lời nói của Tiểu Hắc, đưa ra ba câu hỏi liên tiếp, khiến Tiểu Hắc biết rõ ràng là Khương Sâm không thoải mái.
Dưới cái nhìn soi mói của Khương Sâm, Tiểu Hắc nhất thời lắc đầu một cái.
“Nếu không có, vậy những chuyện tôi muốn biết cũng đủ rồi.” Khương Sâm tiếp tục nhìn vào máy vi tính.
“Nhưng là không biết Trần tiểu thư có chịu nội thương gì hay không?” Tiểu Hắc giống như đang lầm bầm lầu bầu, hắn mảy may không cảm thấy dáng vẽ mình to lớn như vậy lại nhăn nhăn nhó nhó vô cùng khó coi.
“Tiểu Hắc. . . . . .” Rốt cuộc Khương Sâm cũng đã có chút biểu tình bất thường, chỉ là thái độ của Khương Sâm không phải tức giận mà chỉ là mỉm cười.
Tiểu Hắc cảm giác Khương Sâm tươi cười với ánh nhìn soi mói như thế vô cùng áp lực, phải biết có những người cười lên rất đẹp, thế nhưng chỉ là một loại phương pháp hấp dẫn đối thủ, tựa như những bông hoa đẹp đẽ chói mắt trong rừng, thường đều có mang độc tố chết người.
“Ông chủ, ngài kêu tôi?” thái độ của Tiểu Hắc rất nhún nhường, giọng điệu của hắn rất cung kính.
“Trần Hi hiện tại học đến đâu rồi?” Khương Sâm hỏi.
“Súng ống, đánh nhau với người thật, còn phải luyện tập một chút nữa mới hoàn thành.” Tiểu Hắc cảm thấy mình đổ mồ hôi lạnh, lúc mà ông chủ hiểu rõ mọi chuyện còn giả vờ hồ đồ, cho đến bây giờ đều không có chuyện gì tốt lành xảy ra.
“Đánh nhau?” Khương Sâm tựa hồ cũng lẩm bẩm lầu bầu, ánh mắt quét về phía Tiểu Hắc: “Ta cảm thấy cô ấy có thể đẩy nhanh quá trình hơn nữa, trước khi đánh nhau với người khác, cho tập đánh với cọc gỗ đi, như vậy lúc thực tế mới có thể không kiêng dè.”
Trong lòng Tiểu Hắc âm thầm thề thốt, về sau hắn không bao giờ lắm mồm nữa, lòng hiếu kỳ cũng có thể giết chết một con mèo, huống chi hắn dù sao cũng chỉ có một mạng thôi. Tiểu Hắc không dám hé răng, hắn biết lời của Khương Sâm còn chưa nói hết.
“Nghe nói bây giờ cọc gỗ cũng khó tìm, ta thấy không được, cậu đảm nhiệm vị trí này mấy ngày đi.” Khương Sâm nhìn Tiểu Hắc, ánh mắt của hắn trên mặt Tiểu Hắc quét tới quét lui.
Tiểu Hắc nhớ tới dáng vẽ Trần Hi liều mạng đá cái cọc gỗ, nhất thời mặt hắn xụ xuống: “Ông chủ, tôi đảm bảo không tái phạm.”
“Cậu bảo đảm?” Khương Sâm nhíu mày, không nói thêm gì.
“Tôi bảo đảm, ông chủ, tôi bảo đảm, tôi đi ra ngoài trước, ha ha. . . . . .” Tiểu Hắc cười ngây ngô mấy tiếng, liên tiếp té lui về phía sau, cho đến khi đụng phải cánh cửa: “Ông chủ, không có chuyện gì, tôi ra ngoài trước.”
Nghe được tiếng đóng cửa, Khương Sâm động đậy con chuột vi tính, mở ra một thư điện tử còn chưa đọc.
Hắn cau mày. . . . . .
Khương Sâm rất ưa thích màu đen, lần này hắn lại chọn cho Trần Hi lễ phục màu đen, chỉ khác là từ váy dày đổi sang quần dài, cả bộ lễ phục đẹp không dư thừa một chi tiết nào, phía trước được thiết kế ôm sát, sau lưng lại hở đến gần mông. Bộ trang sức ngọc lục bảo kết hợp với lễ phục màu đen này vô cùng bắt mắt, khiêm tốn xa hoa nhưng không hề phàm tục.
Không thể không nói, vóc ngeời của Trần Hi quả thật rất tốt, ngoại trừ bộ ngực cỡ B mà Doãn Triệt cho là nhỏ, làn da của cô mịn màng, dáng vóc gầy nhưng không yếu, đồ hở lưng này, cô mặc lên đúng là rất hấp dẫn.
“Tôi xem một ch