Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2853 lượt.
lưng của Trần Hi, mẹ Doãn lại chú ý đến bộ trang sức ngọc lục bảo trên người cô. Bộ trang sức này rõ ràng trên thị trường không phải dễ tìm, vật như vậy bình thường nên cất trong nhà mà trân quý, Trần Hi lại mang theo tham gia bữa tiệc như vậy thất đúng là hiếm thấy.
Mà ba Doãn thuộc loại cẩn trọng về lời nói, cái gì không nên nói thì ông cũng không bao giờ mở miệng.
Cứ như vậy, mấy người phụ nữ đứng trước cửa Trần gia làm cho không khí đột nhiên ngưng trệ lại.
Vẫn may Trần phụ còn phản ứng kịp, hắn bày ra khuôn mặt tươi cười: ” Tất cả mọi người đều đến đông đủ rồi, chúng ta có thể bắt đầu, mời vào bên trong.”
Ba Doãn và mẹ Doãn đi lên trước, tiếp theo là Khương Sâm, đi theo sau họ, Doãn Triệt đưa tay chạm vào bờ lưng trần của Trần Hi, giống như ra sức che chắn cho cô được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Doãn Triệt đột nhiên tập kích, khiến sau lưng Trần Hi trở nên cứng đờ ra, cô cảm thấy tay Doãn Triệt nóng như bàn ủi đồ làm da lưng muốn bốc cháy.
Phía sau cùng là người nhà Trần gia, Trần phụ vẫn tỏ thái độ rất tự nhiên, nhưng rõ ràng Trần Tuyết Lệ có chút không được bình thường, nụ cười trên mặt cô trở nên cứng ngắc.
Trần phụ đi vào trong hội trường, hắn gõ xuống ly một cái, âm thanh thủy tinh thanh thúy vang lên, làm cho mọi người trong đại sảnh đều im lặng, tiếp theo là Trần Tuyết Lệ tuyên bố mở đầu, gương mặt diễm lệ cùng với giọng nói đều rất tốt, không thể không nói là rất có sức cuốn hút.
Mặc dù Trần Hi biết rõ Trần Tuyết Lệ có chút khí thế bất hòa với mình, nhưng cô cũng bị làm cho cảm hóa, cô thậm chí cảm thấy mình có chút nhỏ mọn, rõ ràng là ghen tỵ giữa phụ nữ với nhau.
Sau khi Trần Tuyết Lệ đọc diễn văn, chính là thời gian biểu diễn, đây chính là màn đặc sắc trong dạ tiệc lần này, tất cả các tiết mục biểu diễn đều do chính các vị khách tham gia chuẩn bị, cuối cùng nhìn xem tiết mục nào gom được nhiều tiền từ thiện nhất.
Không trách được Doãn Triệt sao lại kiêu ngạo tự đại, trong tất cả những người lên biểu diễn, hắn coi như là xuất sắc nhất, âm nhạc từ ngón tay hắn lưu loát phát ra, Piano màu đen, vest trắng, dưới ánh đèn lóng lánh, trông vô cùng chói mắt.
“Nhìn đến choáng váng rồi sao?” thanh âm Khương Sâm bên tai truyền tới. “Bây giờ đi đi, bên cạnh có một cửa nhỏ, trực tiếp thông lên lầu hai, trên lầu hai cánh cửa gần nhất bên tay phải, sau khi đi vào bên trong nhớ tỉ mỉ tất cả các cử động của người kia, sau đó trở lại nói cho tôi biết.”
Trần Hi nhìn về phía Khương Sâm, phát hiện hắn cũng không phải đang nói đùa.
Hiện tại ánh mắt của mọi người ở đây đều dồn hết lên người Doãn Triệt, Khương Sâm chọn thời cơ này thật tốt, ít ra cũng sẽ không có ai chú ý tới cô.
Trần Hi lặng lẽ đi phía sau lưng đám người dự tiệc, ánh mắt của mọi người đang tập trung trên người Doãn Triệt, Trần Hi không khỏi dâng lên một cảm giác luyến tiếc không giải thích được. Cô lắc lắc đầu, theo chỉ thị của Khương Sâm đi tìm cánh cửa nhỏ đó.
Mặc dù cửa cầu thang đang đóng chặt, nhưng cũng không kinh khủng như trong tưởng tượng của cô, nhìn chung mà nói, nơi này vẫn là cực kỳ chỉnh tề sạch sẽ, chắc hẳn là có người quét dọn định kỳ.
Đi lên cầu thang, Trần Hi đẩy cửa lầu hai ra, nơi này còn có thể nghe được âm thanh lưu loát của khúc dương cầm dưới lầu, tất cả ánh đèn đều tập trung lên vị trí biểu diễn, lầu hai có vẽ có chút âm u.
Trần Hi tìm được cánh cửa đầu tiên bên tay phải, cô thử dò xét một chút, cửa không có khóa, cô đẩy cửa vào. Khi thấy người phụ nữ bên trong, cô mới phát hiện, thì ra là tưởng tượng cùng với thực tế lại cách xa nhau như vậy, bên trong không phải là một bà lão hay quái nhân gì, mà là một người phụ nữ trung niên với gương mặt rất tao nhã.
Gian phòng này cách âm rất tốt, căn phòng trang trí theo kiểu thập niên bảy mươi, không có tivi cũng như đồ điện nào.
Trần Hi rất kỳ quái, tại sao người phụ nữ này lại có thể ở trong căn phòng như vậy, xem ra bà rất lạnh nhạt, cô cảm thấy đổi lại bất cứ người nào ở trong này đều có thể điên lên, cũng sẽ có ý tưởng chạy trốn. Cửa lại không khóa, cũng không thấy có bất kỳ biểu hiện nào hạn chế tự do của bà.
Người phụ nữ này thật sự là quá trầm ổn, Trần Hi đột ngột xông vào phòng, nhưng bà cũng không có bất kỳ biểu hiện gì.
“Chào. . . . . .” Trần Hi đi tới trước mặt người phụ nữ.
Ánh mắt bà ta vẫn mông lung, nhìn thẳng về phía trước, cũng không liếc qua Trần Hi.
“Cô khỏe không.” Trần Hi lại chào hỏi một tiếng.
Bà ta vẫn như cũ không có biểu tình gì.
“Cô xem cái này.” Trần Hi rất bất đắc dĩ cúi đầu ở trước mặt người phụ nữ để lộ ra sợi dây chuyền trên cổ.
Trần Hi cảm giác thấy ánh mắt cửa người phụ nữ lóe lên tia kinh ngạc, nhưng chỉ là thoáng qua trong chốc lát, nhanh đến nổi khiến Trần Hi nghĩ đó chỉ là ảo giác của mình.
Có tiếng tí tách rất nhỏ từ trước ngực tuyền ra, đây là dụng cụ của Khương Sâm cho cô, khi nó vang lên có nghĩa là đã đến thời điểm cô quay lại trước mặt mọi người rồi.
Trần Hi nhìn về phía người phụ nữ, cũng không biết nên nói thêm gì nữa, nhưng không nói gì lại càng kỳ quái hơ