Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.

anh ta cất nhắc cô lên là triệt để cướp đoạt sức lao động của cô! Đã thế làm trợ lý được vài ngày đã phải làm thêm giờ một cách đáng ghét.
- Anh Noãn Noãn, hôm nay anh đừng đón em.
Giọng Triệu Noãn Noãn trầm hẳn đi trong điện thoại:
- Sao thế?
- Hôm nay phải làm thêm giờ.
- Thêm giờ? Sao buổi sáng không nói?
Em cũng không biết, chỉ vừa mới được báo thôi. – Xán Xán chẳng biết nói sao.
- Được rồi, khi nào em tan làm thì gọi điện thoại, anh tới đón em.
- Không cần đâu ạ, em có thể tự về…
- Cứ vậy đi, em phải cẩn thận đấy, đừng để mệt quá.
Bip! Điện thoại đã cúp máy. Xán Xán cầm máy mà ngây người anh ấy thật là… không cần phải đưa đón cô hàng ngày chứ…
- Gọi cho ai thế? – Lạc Thiếu Tuấn từ bao giờ đã đứng bên cạnh cô.
Xán Xán hơi lúng túng:
- Phải làm thêm giờ nên báo nhà một tiếng ạ.
- Mẹ em quản chặt nhỉ.
- Thực ra không phải mẹ em…
- Là ai của em? – Lạc Thiếu Tuấn truy hỏi.
- “Là…”- Khôns biết vì sao bỗng dưng cô không nói ra lời Triệu Noãn Noãn là gì của cô? Bạn? Không phải. Người thân?
Cũng không phải. Chẳng lẽ nói là… chồng? Nghĩ đến từ này, Xán Xán giật mình, sao dạo này hay nghĩ đến thế chứ? Chẳng lẽ công việc căng thẳng khiến đầu óc rối loạn?
Lạc Thiếu Tuấn im lặng quan sát nét mặt Xán Xán:
- Có phải là anh họ em không?
- Không phải không phải! Cô vội xua xua tay, chợt nhận ra phản ứng của mình có vẻ quá lộ liễu, vội vàng đổi chủ đề. – Tổng Giám đốc, hôm nay làm thêm gì ạ?
Lạc Thiếu Tuấn không đáp, vẻ như đang suy tư.
- Tổng Giám đốc?
Bỗng nhiên anh tỉnh lại, nhếch mép:
- Làm thêm giờ hôm nay là đi ăn cùng anh!






Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
Xán Xán lớn ngần này tuổi, lần đầu tiên biết thế nào là ăn không biết ngon.
Rõ là phòng ăn cao cấp, chọn món đắt tiền, rượu vin ngon nhất, nhưng cứ nhìn người ngồi trước mặt là cảm giác thèm ăn của cô lại giảm xuống thấp nhất. Có người nào làm thêm giờ tức là đi ăn tiệm không?
- Tổng Giám đốc… em cảm thấy rất khó chịu… – Xán Xán cúi đầu, lí nhí nói.
Lạc Thiếu Tuân nhướn mày:
Con nhà người ta đi event còn được tiền mang về, cô đi hầu ăn còn cả hầu cười, thế mà đến tiền làm thêm giờ cũng không được! Xán Xán ngửa mặt lên trời than dài: Đạo lý ở đâu! Phẫn chí quá, Xán Xán lại vùng lên, cô quyết định chuyển buồn đau thành ăn uống, thề sẽ ăn hết số tiền làm thêm giờ!
- Tổng Giám đốc, em gọi thêm một cánh gà chiên!
- Được.
- Tổng Giám đốc, em gọi thêm một bát súp!
- Đồng ý.
- Tổng Giám đốc, em gọi thêm một ly rượu!
- Ok.
Thế rồi Lạc Thiếu Tuấn kinh ngạc nhận ra hôm nay dạ dày Xán Xán thật vĩ đại.
- Xán Xán, hôm nay em rất ngon miệng phải không?
- Thưa Tổng Giám đốc, khẩu vị của em xưa nay vẫn thế.
- Thật hả? – Lạc Thiếu Tuấn nhã nhặn nâng ly – Thế mà lần trước chúng mình gặp mặt làm quen, em ăn uống có vẻ không tốt?
- Lắm lời! – Xán Xán lườm một phát – Lần trước là gặp mặt làm quen, phải ra vẻ giữ gìn! Lần này là làm thêm giờ, đương nhiên phải liều mình hết sức!
Lạc Thiếu Tuấn ngừng cười, quan sát gương mặt đã hồng lên vì rượu của Xán Xán, “cô ngốc này dường như uống cũng khá rồi, mới dám nói như thế”. Anh bình thản uống rượu vin, từ tốn nói:
- Thực ra em không cần phân biệt như thế, lần này cũng coi như gặp mặt làm quen mà.
Xán Xán chẳng nghĩ nữa, cứ tiện miệng mà nói:
- Không được!
Lạc Thiếu Tuấn hơi nhướn mày, hạ giọng hỏi:
- Vì sao?
- Vì… – Vì rượu vào, Xán Xán tư duy chậm hẳn đi – Anh Noãn Noãn sẽ không vui… – Nói rồi, cô lại uống thêm rượu. Mẹ kiếp! Thật đã quá!
Lạc Thiếu Tuấn hấp háy mắt:
- Anh Noãn Noãn với em có quan hệ gì?
- Anh ấy là… – May là cô chỉ hơi say thôi, ngẩn ra một hồi – … là anh Noãn Noãn của em.
Lạc Thiếu Tuấn nhếch môi, đôi mắt sau gọng kính vàng tối đi, thì thầm dò xét:
- Bọn em… có quan hệ gì khác không?
Quan hệ khác? Trong đầu Xán Xán chợt vụt lên chữ chồng, rồi ý nghĩ hỗn loạn càng rối rắm hơn:
- Tổng Giám đốc, em có thể gọi thêm một ly rượu vin nữa chứ?
Lạc Thiếu Tuấn có vẻ trầm ngâm nhìn cô, giơ tay kêu phục vụ:
- Cho cô ấy thêm rượu.
Rượu vin đỏ chảy vào ly thủy tinh sóng sánh, dưới ánh đèn vàng trở nên long lanh. Ăn xong bữa tối, Xán Xán đã say tới bảy ám phần.
- Đi nào! – Lạc Thiếu Tuấn chìa tay ra.
Xán Xán chậm trễ vài giây, đầu óc choáng váng rồi đưa tay lắm lấy. Hai người ra đến sảnh, trời đã tối đen, bãi đậu xe không một bóng người. Lạc Thiếu Tuấn dìu Xán Xán đi đến xe, mở cửa, nói khẽ:
- Lên đi, anh đưa em về nhà.
Xán Xán đẩy tay anh ra, lúc lắc đầu một cách gượng gạo:
- Không cần đâu… anh Noãn Noãn nói sẽ tới đón em…
- Anh đưa em về cũng vậy mà? – Giọng anh có phần không vui.
Xán Xán chớp chớp mắt, nói khó khăn:
- Anh không vậy!
Anh thản nhiên từ tốn đến gần cô, hạ giọng, rì rầm bên tai cô:
- Có gì không giống như vậy?
Xán Xán đang mơ mơ hồ hồ đột nhiên cảm thấy một sức mạnh ép sát mình, khó khăn lắm mới định thần được mà nh