Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.
nên gọi điện trước.”Diệp Dĩ Trinh nói.
Hai người có cái quan hệ này sao?Nội tâm Ôn Nhiễm thầm oán thán, trên mặt lại đỏ bừng bừng.
Cơm chiều là do Triệu bá chuẩn bị, bác có một gương mặt hiền lành, nấu ăn cũng rất ngon, thanh đạm lại hợp khẩu vị.Ôn Nhiễm cầm bắt vừa ăn vừa nghe Triệu bá nói chuyện với Diệp Dĩ Trinh.
“Diệp tiên sinh lần này ở đây vài ngày chứ?”
“Sẽ không lâu lắm đâu, bác cứ về nhà, ở đây có cháu là được.”Anh đang nói lại gắp một ít đồ ăn cho vào bát của Ôn Nhiễm, thấy cô có vẻ rất vui nên cũng yên tâm hơn.Lúc trước Diệp giáo sư còn lo lắng người nào đó ăn cơm phương bắc sẽ không hợp.
“À.”Triệu bá gật đầu.”Vậy cậu đã qua bên kia rồi sao, không có động tĩnh gì?”
Diệp Dĩ Trinh cười yếu ớt:”Sao mà không có, nói không chừng ngày mai lại chạy sang đây cả.”
Hai người nhìn nhau cười, Ôn Nhiễm ngẩng đầu lên, có chút tò mò nhìn họ.Diệp Dĩ Trinh xoa xoa tóc cô, dịu dàng nói:”Ăn xong thì nghỉ sớm đi, lát anh kể chuyện xưa cho.”
Ôn Nhiễm:”…”
Bạn học Ôn Nhiễm cũng có tôn nghiêm, không phải muốn xoa là xoa, muốn kể chuyện Alibaba là kể.Vì thế đêm đó vào phần kể chuyện xưa Ôn đồng học đã kháng nghị đổi từ Alibaba thành “tự truyện trước sáu tuổi của Diệp giáo sư”.
Diệp Dĩ Trinh dựa vào đầu giường, nhìn người nào đó chỉ lộ ra có hai con mắt, bất đắc dĩ cười:”Em muốn biết cái gì?”
Ôn Nhiễm chớp chớp mắt:”Biết cả.”
Diệp Dĩ Trinh liếc cô một cái:”Chắc em đã xem qua mấy bài viết trên BBS của trường đại học B, nên cũng đã biết cả rồi.”
Cái liếc mắt này làm Ôn Nhiễm hơi chột dạ, rụt đầu lại:”Em muốn nghe anh nói.”
Diệp giáo sư thở dài, đặt quyển sách trên tay xuống, không nói gì vòng qua chăn ôm chặt lấy thắt lưng cô.Ôn Nhiễm sợ tới mức không dám nhúc nhích.Người này luôn rất nguy hiểm, nguy hiểm nhất chính ở khả năng tùy thời tùy lúc- hôn cô!Ý nghĩ đó vừa hiện lên, Ôn Nhiễm đã khiếp đảm nhắm hai mắt lại.
Mãi một lúc không có chuyện gì xảy ra, trên đỉnh đầu người nọ lại có hơi thổi nhè nhẹ, rồi một giọng nói rất thản nhiên:”Ôn Nhiễm mở mắt ra.”
Hai mắt cô vội mở ra, chớp chớp vài cái, lộ rõ ý lấy lòng.Diệp Dĩ Trinh đột nhiên nhớ tới con mèo nhỏ đang nuôi ở nhà, một người cứ lúc nào phạm sai lầm là lại tỏ ra thái độ thành khẩn làm anh không thể nào trách cứ, vì thế, anh đành nhíu mày cười khẽ:”Chuyện xưa này hơi dài, nếu muốn anh nói thì không được rụt lui nữa.”
Ôn Nhiễm rụt lui, Diệp Dĩ Trinh lập tức thanh minh:”Yên tâm, anh sẽ không quá phận.”
Thực ra, sau khi đọc bài viết trên BBS về Diệp Dĩ Trinh, Ôn Nhiễm cũng hiểu về chuyện của anh hơn một chút, có cả về mẹ của anh.Là người thứ ba, từ này vẫn khiến cô rất xúc động, nhưng mà khi anh nói đến lại giống như Vân Thanh phong đạm.
“Khi ba anh biết mẹ của anh, ông đã có vợ rồi.”
Ôn Nhiễm ngẩng đầu, chăm chú nghe anh kể.
“Mẹ cũng biết hai người không thể nào ở chung.”Anh vuốt vuốt tóc rối của cô:”Sau này khi ông ly hôn hai người mới ở cùng một chỗ.”
“Vậy sau đó…”
“Sau đó?”Anh nhẹ nhàng cười, trong ngực nhói lên,”Sau đó mẹ anh mất sớm.”
“Sao có thể?”Ôn Nhiễm kinh ngạc.
“Khi đó anh đang học ở nước ngoài, nhận được điện thoại ở nhà, mẹ mất.Bác sĩ nói mẹ anh quá nhiều tâm sự, cho nên tổn hại thân thể, hơn nữa thể lực cũng yếu, không thể cứu được.”Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói:”Anh nghĩ chắc đúng là như vậy.”
Khi đó anh còn rất trẻ, bị ba đưa ra nước ngoài học, lúc không đủ kiên nhẫn muốn về nước, cũng là khi nhận được tin dữ, mẹ mất.Cả người như gặp ác mộng.Ba ngày, nhận được tin dữ ba ngày anh mới về nước, không ai biết người thanh niên này trong ba ngày đó đã nghĩ gì, anh đã làm gì, anh về, cho tới bây giờ khuôn mặt luôn bình tĩnh.Chỉ có anh biết, ôm bình tro cốt của mẹ, anh nghĩ, anh không hiểu mẹ vì sao phải hy sinh nhiều như thế để theo đuổi một tình yêu không được xem trọng.Người đàn bà nhu nhược này, chỉ biết đến vị ngọt của tình yêu, mà không biết rằng nó cũng có khả năng trở thành rượu độc, vậy mà người bà chọn lại như là uống một ly rượu độc.
Trầm mặc một lát, Ôn Nhiễm mở miệng hỏi:”Bác gái, có phải hối hận quá không?”
Anh nở nụ cười:”Nếu anh nói không, có phải rất quá đáng đúng không?”
Cô nghe được sự chua xót trong từng lời anh nói.Cho dù là một người đàn ông cường thế, hoàn mỹ, nhưng mà nội tâm cũng là nơi mềm yếu nhất lại không dễ chạm vào.Bởi vì nơi đó thực sự rất yếu ớt.Vậy mà hiện tại, Ôn Nhiễm như cảm giác được tâm trạng của anh, yếu đuối lại đau đớn như từng mũi kim đâm.
Mắt cô đỏ hồng, khẽ lắc đầu, thấp giọng nói:”Không đâu.”
“Thật sao?”
Anh cúi đầu chăm chú nhìn cô, không ngờ cô lại ngẩng đầu lên, hướng đôi môi mềm mại đến, giây tiếp theo, một cảm giác nhẹ nhàng đặt ở trên môi.Anh thoáng sửng sốt, nhưng rất nhanh lại đoạt quyền chủ động, siết chặt thắt lưng cô, hôn thật sâu.Diệp Dĩ Trinh cắn cắn bờ môi mỏng manh của cô, Ôn Nhiễm bị đau khẽ kêu lên, thế là bao nhiêu tấc đất đều mất hết, chỉ có thể ngưỡng mặt đón nụ hôn của anh.Rất khác trước đây, Ôn Nhiễm có thể mơ hồ cảm nhận được tình cảm của anh lúc này như bộc phát, thân thiết tới mức cô không