Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.

i dự đoán, âm thanh kinh ngạc đầu dây vang lên.
“Ừ, trên núi.”Anh thản nhiên đáp lại,”Em còn nhớ đã nói là không đi ra ngoài vài ngày không?”
“Vâng, nhưng sao ạ?”Ôn Nhiễm hỏi lại, mặt ửng đỏ hết cả lên.
“Nhớ là tốt rồi.”Anh cười,”Mệt thì đi ngủ đi, em còn nhỏ mà, ngủ cũng được.”
“Này!”Ôn Nhiễm giận.
“Dập điện thoại đi.”Anh nói, không tự giác lại khẽ cười.
“Đợi chút.”Ôn Nhiễm gọi lại,”Em có chuyện muốn hỏi anh.”
“Ừ?”Người kia quả nhiên dừng lại, nghe cô nói.
“Ách…. cái kia…”Ôn Nhiễm gãi gãi ót, ấp úng.
Người đầu dây vẫn kiên nhẫn ừ một tiếng, Ôn Nhiễm tự mắng, tự nhiên lại gọi anh lại, tự nhiên lại xúc động gọi anh lại, tự nhiên lại tình cảm ào ạt gọi anh lại, không nên, không nên chút nào.Ôn Nhiễm chấn chỉnh xong, cân nhắc tìm từ:”Em…. anh….”
Cô lại tiếp tục ấp úng, thầy Diệp hiển nhiên am hiểu rõ tình huống này, thử thăm dò, dẫn dắt câu chuyện:”Em nhớ anh?”
“Này!”Ôn Nhiễm hổn hển, giống như thẹn quá hóa giận.
Diệp Dĩ Trinh cười lớn:”Được rồi, anh biết.”Anh nhìn ánh trăng dịu nhẹ yên tĩnh, giọng nói cũng nhẹ ngàng hơn, làm cho cô nương nào đó đang thẹn thùng cũng bình tĩnh hơn:”Anh cũng thế.”
Buổi tối cô lên MSN cùng Diêu Trường nói chuyện,Ôn Nhiễm hỏi một câu làm cho bạn hoang mang không thôi:”Có phải mấy người già như thế đều nói rất buồn nôn mà lại không nháy mắt không?”
Diêu Trường trầm mặc một lát, sau đó cho cô một biểu tình 囧 cộng thêm câu như vậy:”Ôn cô nương, bình thường những người như cây cao lương vậy hoặc là rối loạn hoặc là phúc hắc.”
Ôn cô nương:”Mấu chốt là người này rất phúc hắc mà sao lại nói buồn nôn như thế chứ.”
Diêu Trường:” À vậy đây là một cây cao lương kì quái.”
Ôn cô nương chăm chú nhìn mấy dòng này thật lâu, sau đó đành chấp nhận, ôm chăn, ngủ thôi.
Sáng sớm hôm sau đã bị mẹ đánh thức, mẹ vừa nấu bánh trẻo nếu không ăn ngay sẽ lạnh mất.Ôn Nhiễm ôm một tô ngồi xuống bàn, vừa nuốt được một miếng nhân táo điện thoại trong túi lại reo lên.Ôn Nhiễm nhìn thấy dãy số quen thuộc đã giận sôi lên.
“Vâng.”Giọng điệu cực kì không tốt.
Người đầu dây cũng rất rộng lượng, hào sảng nói:”Đang ăn sáng sao?”
“Vâng…”Ôn hòa.
“Đêm qua ở thành phố B đổ một trận tuyết lớn.”Diệp Dĩ Trinh bỗng nhiên nói.
Ôn Nhiễm chẳng hiểu gì cả, nhìn ra ngoài cửa sổ đã trắng xóa hết cả, bắt đầu bịa chuyện:”À đáng tiếc thật, thành phố T thời tiết rất tốt, trời cao nắng chiếu a.”
Người nào đó cúi đầu cười, giọng điệu rất dịu dàng:”Vậy tuyết ở dưới lầu là ảo giác của anh sao?Bạn học Ôn Nhiễm.”
Ôn Nhiễm đầu tiên là sửng sốt, sau đó đột nhiên giật mình, chạy ra cửa sổ.Cửa số đã kết thành một tầng băng dày, Ôn Nhiễm kéo mãi mới mở được cửa sổ ra, trong nháy mắt cô thấy chiếc xe quen thuộc dưới lầu.Và người đó, anh mặc chiếc áo dày màu xám, hai tay đang xát vào nhau nhìn thấy cô lại khẽ cười.
“Buổi sáng tốt lành.”
Thật là…
Ôn Nhiễm hung hăng đóng cửa sổ lại, quần áo cũng không kịp thay mà chạy thẳng xuống.Người nào đí thấy bộ dáng của cô lại nhíu mày.
“Thầy Diệp sao thầy lại đến đây?”Nhìn Diệp Dĩ Trinh trước mặt, bạn học Ôn Nhiễm lại nhu thuận hẳn.
Thầy Diệp híp mắt:”Em tối qua còn nhớ, bây giờ lại quên sao?”
“Không có.”Ôn Nhiễm vội lắc đầu.Trong lòng thầm nghĩ, Diệp giáo sư quả nhiên là một cây cao lương kì quặc, bình thường cây cao lương trong trường hợp này đều nhẹ nhàng ôm người ta một cái chứ không phải là nhíu mày như vậy nha.
Diệp Dĩ Trinh vừa lòng cười:”Vậy là tốt, nhân mấy ngày này, em đi cùng anh đến một nơi.”
“Sao, chỗ nào cơ?”Ôn Nhiễm lắp bắp hỏi.
Diệp Dĩ Trinh cười đến thoải mái:”Đến đó em sẽ biết.”
Cô chào mẹ xong vội lên xe Diệp Dĩ Trinh.Chạy gần năm giờ sau xe vững vàng dừng lại ở một thị trấn nhỏ.
Ôn Nhiễm buồn ngủ giờ cũng tỉnh lại bước xuống xe, nhìn khung cảnh trước mắt có chút không hiểu.Thấy Diệp Dĩ Trinh đã dừng xe ở bãi xong,ÔnNhiễm cũng đi qua hạ giọng hỏi:”Thầy Diệp đây là làm sao?”
Diệp Dĩ Trinh mỉm cười, quay đầu của cô nhìn thấy tấm biển, đập vào mắt Ôn Nhiễm là ba chữ:”Trấn Kiều Thạch?”
“Ừ, trấn Kiều Thạch.”Diệp Dĩ Trinh vừa nói vừa nhìn xung quanh.Lâu rồi chưa đến đây, may mà anh còn nhớ rõ đường, không có đi sai.
“Sao chúng ta lại tới đây?”
“Đến em sẽ biết.”Nói xong anh bước đến một cổng lớn màu đen tuyền cách đó không xa.






Đây là một cổng lớn theo kiểu thời xưa, trên đó còn có hai vòng đập cửa đã phai màu theo năm tháng.Diệp Dĩ Trinh chần chừ một lát rồi mới gõ.Lát sau có người bước ra, một người đàn ông mặc áo quần đơn giản, bác vừa thấy Diệp Dĩ Trinh đã lộ ra một vẻ mặt vui mừng.
“Diệp, Diệp tiên sinh?”
Diệp Dĩ Trinh mỉm cười, kéo Ôn Nhiễm ra trước:”Đây là bác Triệu.”
Người được gọi là bác Triệu nhìn Ôn Nhiễm mỉm cười, mở lớn cửa đón bọn họ:”Thật khéo quá, mấy lần đều dịp giao thừa là đến, tôi đoán chắc năm nay cậu không sang, nên cũng chuẩn bị về nhà, hành lý cũng dọn xong rồi, kết quả cậu lại tới.”Vừa nói chuyện Triệu bá vừa đưa bọn họ vào phòng khách, rèm được kéo ra.
“Là lỗi của cháu, đáng lẽ


The Soda Pop