pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.

giác nhìn anh sẽ rất mơ hồ.Cháu thầy làm thầy như anh căn bản đúng là một thú vui.”Ôn Nhiễm gật gật nói.
“Cháu, đến báy giờ còn gọi nó là … thầy?”Tề Nữ Sĩ không khỏi hỏi, đánh giá cô từ trên xuống dưới lần nữa.Ánh mắt giống như đang nói, đều đã ngủ cùng một nhà cả, chẳng lẽ không xảy ra chuyện gì?!
Ôn Nhiễm bị dì làm cho sợ hãi, mặt ửng đỏ:”Cháu hiện tại chưa sửa được.”
Dì Tề:”Cái này không phải là vấn đề thói quen, mà là trong lòng cháu thôi, có lẽ cháu chưa hoàn toàn chấp nhận?”
“Sao ạ?”
Dì cười cười:”Vậy cháu nói ta biết, tình cảm của cháu là gì, thích hay là yêu?”
Vấn đề này chính Ôn Nhiễm cũng rất mơ hồ, cô đặt tách trà xuống, ôm hai chân, suy nghĩ hồi lâu,”Cháu không rõ lắm.”Cô thành thực trả lời,”Dì à, thích và yêu, không giống nhau sao?”
Bà giờ còn phải làm chuyên gia tâm lý khai thông tình cảm cho cô nhóc này nữa, Tề Nữ Sĩ bật cười:”Đương nhiên là không giống.”Dì chuyển tư thế khác:”Yêu so với thích thì sâu sắc hơn, giống như không thể thiếu nhau, dì thấy con còn chưa đến mức này.”
Ôn Nhiễm cúi đầu, trầm mặc một lát rồi lại hỏi:”Dì có phản đối bọn cháu không?”
Tề Nữ Sĩ rất muốn bật cười, cô bé này quả là thú vị,”Cháu thấy, một người như vậy, dì phản đối hay không có tác dụng sao?Dì chỉ hi vọng hai người có thể sống vui vẻ, dù có chia tay cũng không còn oán hận- đương nhiên dì cũng thích cháu, một cô gái muốn chấp nhận một tình yêu cần dũng khí rất lớn.Cho nên đừng từ bỏ sự dũng cảm này, hai người yêu nhau cũng là một điều hạnh phúc, cũng là duyên kiếp.”
Cô gái trước mặt mở to hai mắt nhìn mình, thật lâu sau, hai người nhìn nhau cười.
“Cháu hiểu, cảm ơn dì.”
Từ nông thôn trở về cũng đã mười giờ tối, Diệp Dĩ Trinh dừng xe xong dựa đầu vào ghế nghỉ ngơi một lát, cho tỉnh rượu.Anh đưa Triệu bá về nhà, Triệu bá lại muốn giữ anh ở lại ăn cơm chiều rồi mới cho đi, thế là lại mang bình rượu ra mời.Không uống nhiều nhưng mà vẫn có cảm giác say.Anh ngước mắt lên, nhìn lầu hai đèn còn sáng, một phòng kia không thấy đèn, chắc là đã ngủ.
Anh nhẹ nhàng mở cửa, bước vào phòng kia, dì Tề đang đặt laptop trên chân, thấy anh liền cười:”Sao vậy, không thấy cô bé chờ cháu nên thất vọng hả?”
Diệp Dĩ Trinh yếu ớt cười:”Dì à, dì cũng đừng coi thường cháu nữa.”
“Được rồi.”Dì Tề nhún vai,”Thực ra con bé định gọi điện cho cháu nhưng nghe ta khuyên nên thôi.”
“Vậy à?”Có vẻ rất ngạc nhiên.
Tề Nữ Sĩ cười khanh khác,”Dì nói, ở nông thôn đến sẽ không dễ đi, nhận điện thoại sẽ khó lái xe, đứa nhỏ này đúng là dễ dỗ, nó vừa mới lên lầu ngủ.”
Diệp Dĩ Trinh híp mắt, đi lên lầu.
“Này, cháu chờ chút, dì có chuyện nói với cháu.”
“Sao ạ?”
“Dĩ Trinh, cháu có nghĩ tới cha cháu chưa?”Dì Tề nói,”Cháu có để ý đến suy nghĩ của ông ấy không?”
Dĩ Trinh trầm ngâm một lát,”Cháu biết.”Ngữ khĩ không nhanh không chậm.”Nhưng mà đó không phải là vấn đề.”
Dì Tề cũng không nói nữa:”Tốt nhất là như vậy.”
Ở lại trấn Kiều Thạch ba ngày Ôn Nhiễm mới khởi hành về thành phố T.Trước khi đi, Ôn Nhiễm với Tề Nữ Sĩ cũng lưu luyến lắm, Diệp Dĩ Trinh nhìn thấy mà kinh ngạc không thôi.Hai người không coi anh ra gì, trước mặt mình mà lại bày ra cảnh tượng đó.Anh đương nhiên không biết, buổi chiều anh đưa Triệu bá về dì Tề và Ôn Nhiễm đã nói chuyện với nhau, bao nhiêu chuyện của Diệp Dĩ Trinh từ nhỏ tới lớn đều được dì kể tỉ mỉ.So với tự truyện của thầy Diệp vẫn là thú vị hơn.
“Dì không về với bọn con sao?”Ôn Nhiễm nước mắt lưng tròng, cô còn muốn nghe truyện về Diệp Dĩ Trinh nữa mà.
Tề Nữ Sĩ cười cười xoa xoa đầu cô:”Ngoan, chờ dì rảnh sẽ đi thăm con.”
Dì?! Diệp giáo sư nhất thời nheo mắt nhìn dì Tề, dì Tề không tự giác mà run lên,”Dì phải ở lại đây tìm cảm hứng, hai đứa cứ về trước.”
Nói xong, Diệp giáo sư không cần đợi người nào đó phản ứng đã đem cô nhét vào trong xe.Gì chứ?Mới ở ba ngày đã gọi ” dì”, chiếm cả vị trí cây cao lương kì dị của anh, không được, tuyệt đối không được.






Từ trấn Kiều Thạch trở về cũng là lúc khai giảng.Ôn Nhiễm về trường trước hai ngày, bước vào kí túc xá đã thấy Lâm Sanh và Lưu Phỉ Phỉ.
“Sao các cậu đến sớm vậy?”
Lâ, Sanh vừa viết vừa nói:”Mình phải đăng kí tham gia cuộc thi ACCA, cho nên về trường viết đơn, đỡ lãng phí bao nhiêu bảng Anh nha.”
Nghiêm trọng vậy sao?Ôn Nhiễm nhìn Lưu Phỉ Phỉ:”Người kia của A Phỉ đâu?”
Lưu Phỉ Phỉ không nói gì, Lâm Sanh khẽ cười, thay bạn trả lời:”Cậu ta í hả, thành yêu tình rồi.”
Thế mà ai cũng biết?Ôn Nhiễm ngượng ngùng cười, tình cảm tuổi này rất hồn nhiên, cô cũng rất cảm kích, cảm kích có người đem tình cảm cho cô, trân trọng mà cũng rất ngưỡng mộ, chắc là thích, nhiều năm sau nữa rồi họ sẽ quên, đôi lúc sẽ ngẫu nhiên nhớ tới, rồi cũng cười xòa cho qua.
Giữa trưa cùng Diệp giáo sư ăn cơm, từ khi người này từ trấn Kiều Thạch về là bắt đầu bận rộn hẳn.Anh so với học sinh còn vất vả hơn, tối thiểu các cô một năm còn có hai ngày nghỉ.Ôn Nhiễm nói về Phiền Ánh Trạch, miếng bít tết Diệp Dĩ Trinh dừng lại giữa chừng, nhẹ nhàng bâng quơ nói