XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.

ng ghét, vẻ mặt ông anh tốt bụng lắm ấy, trở thành một ví dụ trái ngược với thái độ với cô. Con bé ác độc kia thì rất đắc ý, đuôi muốn dựng thẳng lên trời, ánh mắt nhìn cô như nhìn vợ bé ấy.
Đánh quá hưng phấn, ngay cả khi Liêm Tuấn mở cửa bước vào, đứng sau lưng cũng không nhận ra, quả thật một khi tâm trạng con người bất ổn thì rất dễ tiến vào cảnh giới biến thái tự khép kín.
Đỗ Lôi Ty giật thót: “Anh… anh vào từ bao giờ?”
“Lúc em đánh tay anh.”
“…”
“Sao không đánh nữa?” Liêm Tuấn vừa nói vừa ngồi xuống giường.
Đỗ Lôi Ty cảm nhận rõ một bên giường lún xuống, tâm trạng bất giác căng thằng.
Căng thẳng thì căng thẳng, nhưng cơn giận đầy bụng vẫn không tan, cô cứng miệng: “Em có cho anh ngồi đâu, anh ra ngoài đi!”
Liêm Tuấn cười không nói, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt như cười như không khiến cô nổi da gà.
“Anh ra ngoài chơi với em họ đáng yêu của anh đi! Đừng có ở chỗ em, nam nữ thụ thụ bất thân!” Đỗ Lôi Ty vừa nói vừa đưa tay ra đẩy anh, bất ngờ bị anh nắm lấy.
“Thứ nhất, nhà này là của anh, anh muốn ngồi đâu thì ngồi. Thứ hai, anh đã bảo lão Phương đưa công chúa về rồi. Thứ ba…” Liêm Tuấn nói đến đó thì im lặng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, sức tay tăng thêm vài phần, nắm chặt bàn tay cô trong lòng bàn tay anh.
Động tác mờ ám ấy lại khiến Đỗ Lôi Ty nhớ lại cảnh tượng quá khích tối qua, vội vàng rút tay lại nhưng cố sức thế nào cũng không được. Sếp tổng chỉ cần hơi mạnh tay một tí là chắc chắn cô sẽ ngã nhào vào lòng anh, đến lúc đó thì nếu muốn thoát đúng là còn khó hơn lên trời nữa.
Sếp tổng đại nhân muốn ăn đậu hủ lần nữa là rõ rồi, nhưng hôm nay cô chưa hết giận, sao có thể để sếp tổng lợi dụng được?
Thế là đành vòng vo: “Anh nói là … anh đưa Hác công chúa đi rồi?”
“Đúng thế.” Liêm Tuấn gật đầu, hơi nghiêng người, gác một chân lên chân còn lại, động tác có vẻ như tùy ý nhưng bàn tay nắm chặt tay cô vẫn không buông.
“Tại sao? Tiểu hổ đó… à không! Tiểu công chúa chẳng đã nói muốn ở đây một thời gian ư?”
“Đúng, nhưng anh không đồng ý.”
Lúc ấy sự tò mò của Đỗ Lôi Ty cũng dâng lên, mặc kệ tay mình vẫn bị người ta nắm, cô sững người, hỏi: “Tại sao chứ?” Sếp tổng chẳng phải rất thích cô em họ đó sao? Ánh mắt nhìn cô nhóc rất dịu dàng, rất yêu chiều.
“Chẳng phải em không thích nó à?”
Hả? Đỗ Lôi Ty ngẩn người rồi phản ứng ngay, cô cúi đầu: “Em đâu có…” Quả nhiên tâm trạng không thoát khỏi đôi mắt lửa của sếp tổng, bây giờ cô cảm thấy mình hơi giống Bạch Cốt Tinh rồi.
“Em không phải không thích nó, thế em đang… ghen với nó?”
Câu hỏi ấy khiến mặt Đỗ Lôi Ty mỗi lúc một nóng, đầu càng cúi gằm, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Anh nói bậy…” Tốt thôi, cô thừa nhận mình có chút chút ghen tuông, nhưng tâm trạng đa phần vẫn là do thái độ của sếp tổng, làm gì có ai tùy tiện ăn thịt người ta rồi mà ngay cả hỏi một câu cũng không cơ chứ?
Hơi nóng vô tận truyền đến từ bàn tay được nắm chặt, theo cánh tay lan tỏa khắp người, nóng bỏng, có cảm giác thật khó nói, không biết nên giận nhiều hơn, hay là vui nhiều hơn.
Thấy cô như vậy, sự tức giận vốn có trong lòng Liêm Tuấn cũng mất hết, anh cũng biết cô ngốc này nói năng lung tung, chưa biết chừng Hác công chúa đã bức cô phải nói như vậy. Nhưng thấy cô im lặng thừa nhận thì thấy rất khó chịu, chỉ muốn trừng phạt cô, cho cô biết cái gì là nên nói, cái gì là không nên nói.
Nhưng thấy cô cứ đanh mặt cả ngày, ấm ức đến độ sắp khóc thì lại thấy không nhẫn tâm, lúc nãy Hác công chúa gào khóc đòi ở lại, anh cũng không mềm lòng. Dù sao ai nên ở, ai nên đi, trong lòng anh rất rõ.
Liêm Tuấn thầm thở dài, có phần bất lực, anh định mở miệng nói gì đó thì Đỗ Lôi Ty đã nhanh hơn anh, ngẩng đầu lên.
“Em đói.”
Khúc mắc đã được cởi bỏ, cơn giận cũng biến mất, bụng cũng trống rỗng, lập tức thấy đói. Chẳng trách ai mà chỉ trách sếp tổng, hại cô tức đến độ cơm cũng ăn không vào.
“Đứng lên, anh nói thím Ngô hầm canh gà cho em.”
Thím Ngô hầm canh gà ngon tuyệt, Đỗ Lôi Ty ăn một mạch ba bát còn cảm thấy chưa đủ, Liêm Tuấn lặng lẽ ngồi cạnh nhìn cô.
Ăn no xong, Đỗ Lôi Ty sờ sờ bụng, mới nhớ ra chỉ mải ăn mà cũng không thèm khách sáo tí nào với sếp tổng, bất lịch sự quá, thế là cô cười hì hì: “Anh có muốn một bát không? Mùi vị rất ngon.”
Liêm Tuấn lắc đầu: “Em ăn nhiều vào.”
“Em no rồi.” Đỗ Lôi Ty vỗ bụng, quả nhiên đã căng tròn.
“Ăn nữa đi, canh này bổ máu.”
Bổ máu? Đỗ Lôi Ty nhớ lại đêm qua, mặt nóng lên.
Lúc ấy Liêm Tuấn đã động tay, múc cho cô bát nữa rồi đặt trước mặt: “Ăn nhiều vào, gầy quá.”
Gầy? Đỗ Lôi Ty cúi xuống nhìn tay chân nhỏ nhắn của mình, tuy khung xương nhỏ một tí nhưng thịt vẫn có, đặc biệt là sau khi gả cho sếp tổng, ăn uống ngon lành, cân nặng rõ ràng cũng tăng.
“Không gầy, anh nhìn tay em này, toàn là thịt!” Đỗ Lôi Ty giơ tay lên.
“Gầy!” Liêm Tuấn đưa tay chọc vào cánh tay cô, lắc đầu: “Lúc ôm không thoải mái.”
Cách cách…
Ai đó có cảm giác tan vỡ.
Thôi, cứ cúi xuống ăn canh gà của cô đi.
Mải miết, thế là đã no căng bụng.
“Em em em… em phải đi vệ sinh!” Đỗ