Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1347 lượt.

đó chụp lên đầu Đỗ Lôi Ty,, cô hơi choáng váng, và cứ choáng váng mãi cho đến tận chiều tối.
Lúc chạng vạng, sếp tổng trở về.
Thấy Liêm Tuấn, Đỗ Lôi Ty hơi ngượng ngập.
Nhưng Liêm Tuấn không để ý lắm, chỉ nói: “Em lên lầu thay quần áo đi.”
Thay quần áo? Đỗ Lôi Ty nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngại.
Thấy thế, Liêm Tuấn nói gọn: “Hôm nay chúng ta đi ăn ngoài.”
* * *
Một cảnh nhỏ giữa thím Ngô v
Thím Ngô: “Lão Dư, hôm nay tôi thêm mắm dặm muối lừa phu nhân, liệu có ổn không?”
Lão Dư: “Hừm… mấy chuyện trước đó cũng phải có thật chứ?”
Thím Ngô: “Nhưng lúc nãy tôi lừa phu nhân, vì cô ấy không thích ăn cay, thiếu gia nhịn không ăn cay thì liệu có khoa trương lắm không? Thực ra thiếu gia còn ăn cay kém hơn cả phu nhân…”
Lão Dư: “Cái này… chắc phu nhân sẽ không phát hiện đâu!”
Thím Ngô: “Tôi còn nói với phu nhân, vì cô ấy không thích uống sữa nên lâu lắm rồi bữa sáng không có món sữa mà thiếu gia thích nhất. Thực ra là vì thiếu gia hễ uống sữa là sẽ dị ứng…”
Lão Dư: “…”
___________________________________
1. Vạn Phong là tên một MC nổi tiếng trong giới giải trí của TQ, dẫn chương trình “Hộp thư vườn Eden” của Đài truyền hình nhân dân Triết Giang
2. Hàn Kiều Sinh – bình luận viên thể thao nổi tiếng của Đài truyền hình trung ương.
3. Viết tắt của Masochism = những người thích bị ngược đãi.






Liên Hoan
Đỗ Lôi Ty còn trẻ, có lương, có thẻ tín dụng, đi đâu cũng có thể gọi taxi nên việc ra ngoài ăn như thế này cũng chẳng có gì ghê gớm. Nhưng đối tượng mời cô ăn cơm lần này lại là sếp tổng đại nhân - người mà hai mươi mấy năm cô cũng chưa gặp bao giờ…
Đặc biệt là khi thím Ngô còn thêm mắm dặm muốn nói tốt bao nhiêu cho Liêm Tuấn, làm Đỗ Lôi Ty ngoài căng thẳng ra còn có phần ngượng ngùng.
Để trang trọng hơn, cô cố ý thay một chiếc váy, còn hạ quyết tâm lục tìm đôi giày cao gót, mang vào chân và đi xuống lầu.
Lúc ấy Liêm Tuấn đã thay bộ âu phục thành áo thể thao màu xanh, đứng đợi trước cửa.
Không ngờ sếp tổng vặn lại: “Một chiếc còn không đủ à?” Rõ ràng là, anh muốn chở cô.
Đỗ Lôi Ty vừa nghe đã thấy chuyện này không thực tế! Sếp tổng đi đâu cũng có tài xế, xe đẹp cả đống, lái xe chở cô thì cũng được đi, bây giờ tự dưng lôi đâu ra xe đạp đòi chở cô, quỷ mới biết bao năm rồi anh không đạp xe chứ?
Vì suy nghĩ cho sự an toàn tính mạng của mình, Đỗ Lôi Ty thận trọng, quyết định từ chối.
“Em thấy là, chúng ta cứ ngồi xe hơi đi là được.”
“Sao? Em không tin kỹ thuật của anh?” Liêm Tuấn nhìn ra ngay tâm sự của cô.
“Sao không tin chứ? He he... he he he...” Tin anh mới là ngốc!
Cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn lên xe... sai! Là xe đạp của sếp tổng!
Ngồi phía sau xe đạp, Đỗ Lôi Ty cứ thấy thấp thỏm bất an, sợ bất cẩn sẽ ngã nhào xuống, nhưng lại không dám ôm eo Liêm Tuấn, đành giơ hai móng vuốt ra, e dè đặt lên phần eo quần jeans của anh.
Đi được một đoạn đường, cô cảm thấy mình còn mệt hơn cả sếp tổng đang đạp xe nữa.
Bỗng nhiên, Liêm Tuấn lên tiếng: “Bám chắc, sắp đến đoạn đổ dốc.”
Không đợi Đỗ Lôi Ty phản ứng, chiếc xe đã nảy lên, xuống dốc.
“Á!”
Đỗ Lôi Ty giật bắn mình, vội vàng nắm chặt lưng quần của Liêm Tuấn hơn.
Xuống dốc, tốc độ tăng nhanh, quả nhiên chiếc xe bắt đầu lảo đảo, quỹ đạo bánh xe thành hình chữ S.
Đỗ Lôi Ty sợ đến mức tim muốn nhảy lên cổ họng, lập cập hỏi: “Anh... anh bao lâu rồi không đạp xe!”
“Không lâu.” Liêm Tuấn bình tĩnh, “Cũng chỉ bảy, tám năm thôi.”
Lần này Đỗ Lôi Ty không chịu được nữa, ôm chặt lấy eo Liêm Tuấn, nhắm tịt mắt lại.
Đoạn đường đang sửa chữa toàn gạch đá vụn, xe đạp nghiêng ngả lảo đảo. Không biết là do tác dụng tâm lý hay sao, Đỗ Lôi Ty ôm eo sếp tổng, mặt dán vào lưng anh, trong lòng bỗng có cảm giác an toàn lạ lùng, thần kinh căng thẳng cũng không còn căng cứng nữa.
Cô nhắm mắt, ôm chặt eo anh như thế không biết bao lâu, đến khi cảm thấy xe không lảo đảo nữa, dường như đã đi qua đoạn đường đó cô mới từ từ mở mắt ra. mặt là đoạn đường bằng phẳng.
“Phù... vẫn còn sống!” Đỗ Lôi Ty thở phào, muốn buông tay ra.
Bỗng hay tay thấy nóng lên, giờ cô mới phát hiện ra Liêm Tuấn đã bỏ một tay ra, giữ chặt lấy hai tay cô đang định rút về.
Xoạch...
Mặt Đỗ Lôi Ty còn đỏ hơn tịch dương ven trời.
“Anh... anh buông tay ra...” Cô muốn giằng ra nhưng sợ động tác quá mạnh sẽ xảy ra sự cố, đành lên tiếng cự nự.
Nhưng Liêm Tuấn mặc kệ cô, một tay ấn chặt đôi tay cô, tay kia ung dung giữ chặt tay lái... Khoan đã! Đỗ Lôi Ty sực ý thức được điều gì đó.
Lúc nãy xuống một con dốc thảai thoải mà anh cũng lái xe như rắn ngoằn ngoèo, sao bây giờ một tay lái xe mà lại vững vàng như vậy?
Không cần nói nữa, cô đã bó tay!
- _- | | |
Do Liêm Tuấn cứ giữ tay cô, không buông ra được nên cô đành ôm eo sếp tổng suốt đoạn đường. Hai người áp sát vào nhau, Đỗ Lôi Ty có thể nghe rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ ấy, từng nhịp, từng nhịp...
Cảm giác này giống như cơn gió mát mẻ sau trận mưa mùa hè đang thoáng qua cánh


Polaroid