Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.
Lôi Ty ôm bụng, phóng thẳng đến phòng vệ sinh, trong lúc đó do quá gấp rút nên dép lê rơi mất một chiếc, lại còn xô ngã cả bình hoa gốm sứ yêu quý nhất của lão Dư nữa.
“Trời ơi! Bình hoa của tôi!” Lão Dư ở một góc tối om nào đó đang nước mắt chan hòa.
“Suỵt!” Thím Ngô ra dấu, hạ giọng, “Ông hết muốn sống hả? Nếu để thiếu gia thấy chúng ta nhìn trộm thì chắc chắn sẽ trừ lương đấy!”
Lão Dư vội vàng bịt miệng, gật đầu vẻ đáng thương.
Tội lỗi! Sáng nay sau khi nghe ông báo cáo tình hình tiến triển của hai người kia, lão phu nhân sung sướng cực kỳ. Cứ ngỡ nếu hai người đã ổn định thì ông không cần phụng mệnh giám sát nữa, ai ngờ lão phu nhân hứng lên, tính buôn chuyện của người già lại tái phát, cứ đòi biết chi tiết thân mật của hai người. Đáng thương cho quản gia Dư đã sắp sáu mươi tuổi, thím Ngô cũng năm mươi mấy rồi, mà hai ông bà phải thậm thụt nấp ở góc tối nhìn trộm tiểu bối thân mật, đúng là mất mặt!
Lão Dư đáng thương đang thầm lau nước mắt, Liêm Tuấn đã đứng dậy khỏi ghế, đi đến phòng vệ sinh.
Lúc đến cửa, Đỗ Lôi Ty mặt trắng bệch xuất hiện.
Liêm Tuấn thuận thế đè cô vào tường.
Động tác bất ngờ ấy khiến Đỗ Lôi Ty giật mình: “Anh… anh làm gì thế?”
Không phải chứ! Chẳng lẽ ứng nghiệm câu nói kia thật. rằng đó là bữa cơm cuối cùng trước khi chém đâu?
“Ăn no rồi?” Liêm Tuấn nhướn mày, hỏi.
Quả nhiên là muốn cho cô ăn no rồi ăn cô! Đỗ Lôi Ty bỗng thấy mình hơi giống một con ỉn, vui vẻ bị người khác vỗ béo, ăn đến mập mạp trắng trẻo, rồi mới nhận ra chủ nhân muốn ăn thịt mình.
“Chưa…” Cô ra sức lắc đầu.
Liêm Tuấn khóa cô vào giữa hai cảnh tay, sau đó đưa tay ra nâng cằm cô lên: “Sau này còn dám nói những lời đó nữa
“Lời… lời gì?”
“Hừ?’ Liêm Tuấn đã nheo mắt.
“Không dám nữa! Không dám nữa!” Đỗ Lôi Ty vội vàng lắc đầu, mặc kệ là lời gì, lắc đầu đã rồi tính.
“Nếu còn nói thì sao?”
“Còn… còn nói nữa thì…” Cuống lên thì nhanh miệng, Đỗ Lôi Ty buột mồm: “Nói nữa sẽ sinh con không có mông!”
Mặt Liêm Tuấn tối sầm, đưa tay lên: “Nếu em còn dám lấy con trai anh ra thề, coi chừng mông em đấy!”
“Không dám nữa! Không dám nữa!” Mắng đi, mắng cái đầu anh! Em đã nói không chỉ một lần rồi… Không đúng! Cái gì là con trai anh? Rõ ràng là con trai em… Ôi trời! Cái trò gì thế này?
Đỗ Lôi Ty đang lấn cấn vấn đề rốt cuộc con trai là của ai, thì sếp tổng bỗng tóm lấy tay cô, kéo lên đầu.
“Làm… làm gì thế?”
“Về phòng sinh con trai.”
Hả? Đỗ Lôi Ty sực tỉnh, mặt đỏ bừng, vội vàng ghì chân xuống, không chịu đi, “Không được, không thể đi!”
“Tại sao?” Mặt Liêm Tuấn lại tối sầm.
Đỗ Lôi Ty ấp úng: “Lúc nãy… có người bà con đến thăm em…”
Liêm Tuấn bất mãn: “Bà con gì?”
Cô đỏ mặt ngẩng lên, ngượng ngập nhìn anh: “Bà… bà dì của em…”
Phiền Não
Bà dì bất ngờ ghé thăm, mấy ngày khó chịu nhất trong tháng của phụ nữ lại biến thành những ngày thoải mái của Đỗ Lôi Ty. Không chỉ có thím Ngô ngày ngày nấu canh gà bổ máu cho cô, mà quan trọng nhất là, sếp tổng cũng không dám đụng đến
Sếp tổng từ sau cái đêm kinh tâm động phách kia đối xử với cô đặc biệt tốt.
Trước kia có ăn nói bất cẩn tí là sếp tổng không vui, còn bây giờ, khi nghe cô than vãn với lão Dư rằng sếp tổng thế này thế kia, sếp tổng nghe thấy, anh cũng chỉ cười mà không nói gì.
Trước kia sếp tổng nói chuyện thường đanh mặt lại, không biết từ lúc nào mà thường xuyên cười với cô, nụ cười ấy tự nhiên không giống đang che giấu âm mưu nào cả.
Nickname “Tôi mới là Vạn Phong1 thật!” trả lời – Cô gái này, tâm tư của cô lại có vấn đề phải không?
Đỗ Lôi Ty: Tên Vạn Phong kia, tôi là Hàn Kiều Sinh2 đây! Cẩn thận tôi ném một loạt bóng vào đầu cho cậu chết bây giờ!
Nickname “Hầu Tổng trả lời - Bạn như thế là vì chịu ảnh hưởng của bức xạ điện thoại, mau đến mua điện thoại đi động mặt kính saphia của chúng tôi, là hàng chính hãng Italia, hai mươi bạn gửi email đến sớm nhất sẽ giảm giá ba trăm tệ, chỉ bán 699 tệ! Nếu bạn còn chê đắt chúng tôi sẽ tặng thêm cho bạn tai nghe Bluetooth…
Đỗ Lôi Ty: Ông chủ ơi, cho tôi một bát mì “đầm đìa nước mắt”!
Nickname “Giày da nhỏ” trả lời - Đừng nói nữa, tình hình của bạn rõ ràng là bạn có khuynh hướng thích được ngược đãi, thừa nhận đi! Thực ra bạn là một M3
Đỗ Lôi Ty: …
Đọc qua những câu trả lời vớ vẩn ấy một lượt, Đỗ Lôi Ty vẫn không thấy hết phiền muộn, đang định bỏ cuộc thì phát hiện ra có thêm một comment nữa tự bao giờ.
“Theo tôi thấy thì người đó đã yêu bạn rồi.” Nickname - Tử Hà Tiên Tử.
Lúc thấy câu trả lời đó, Đỗ Lôi Ty thực sự giật bắn mình, sếp tổng yêu cô? Làm… làm sao có thể?
Nói đơn giản từ “phần cứng” nhé, sếp tổng có một phần tư dòng máu Italia, là một tập hợp khí chất cao quý của phương Đông và sự gợi cảm của phương Tây, đừng nói là gương mặt ấy, mà chỉ là với sáu múi cơ ở bụng thôi, cô đã không biết mất bao nhiêu máu mũi rồi. Còn cô? Tướng mạo bình thường, dáng người bình thường, vòng một bình thường, tóm lại hình như chỗ nào cũng bình thường… Một n