Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.

gười như cô, sếp tổng làm sao thích được?
Lại nhìn từ phần mềm nhé:
Gia thế thì khỏi cần so sánh, ngoài ông bố suốt ngày ca bài “là truyền nhân đời thứ bốn mươi tám của Đỗ Phủ” ra, nhà họ hình như chẳng có gì nổi trội. Hơn nữa, theo tính toán của bố cô thì sếp tổng rất có thể là hậu nhân của tướng quân Liêm Pha, thế thì nhà họ cũng chẳng có gì là xuất sắc.
So về học lực, cô là một cử nhân bình thường khoa Báo chí, tất nhiên không thể so với sếp tổng đã từng đi du học về.
So về năng lực…
Thôi, so sánh như thế đúng là tự sỉ nhục bản thân.
Nghĩ đi nghĩ lại, Đỗ Lôi Ty thật sự không hiểu ra sếp tổng rốt cuộc mình ở điểm nào? Chẳng lẽ sếp tổng thích cô là vì cô rất ngốc, rất ngây thơ?
“Đỗ Đỗ, em thật quá ngốc, quá ngây thơ.” Tháng trước những lời sếp tổng đã nói văng vẳng bên tai, nói thế thì, chắc là chê cô ngốc thật?
Ngay cả khả năng cuối cùng cũng bị loại bỏ, Đỗ Lôi Ty thực sự không thể tin rằng, sếp tổng đại nhân lại thích cô.
Anh “ăn” cô chắc là do đậu hũ non ăn nhiều rồi, thỉnh thoảng ăn đậu hũ thối, muốn đổi khẩu vị chăng? Còn về hiện nay đối xử tốt với cô, e rằng do cảm giác mới mẻ chưa hết chăng…
Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy buồn bã, lồng ngực nặng trĩu rất khó chịu.
Cô lồm cồm bò xuống giường, mang dép lê vào, định ra vườn hoa đi dạo.
Do “bà dì” đến thăm nên sếp tổng không cho cô đi làm, còn nói lúc này cơ thể yếu, nên ở nhà. Nếu mỗi cô gái đều không đi làm vào những ngày “bà dì” đến thăm thì???
Đang giữa trưa, lại là mùa hè, thời tiết rất nóng bức, nhưng mấy hôm nay do bị ảnh hưởng bởi trận bão mà thành phố A có mấy trận mưa trút xuống nên không khí cũng dễ chịu hơn nhiều.
Lúc Đỗ Lôi Ty ra khỏi nhà thì Tiểu Phương đang rửa xe trong vườn, thím Ngô đang dẫn đứa cháy Lượng Lượng ra nghịch nước ở hồ phun nước.
Vừa thấy Đỗ Lôi Ty xuất hiện là Tiểu Phương run rẩy: “Phu nhân, phu nhân tha cho tôi, đừng bảo tôi lái xe nữa!”
Nhắc đến chuyện đó, Đỗ Lôi Ty cũng thấy hơi xấu hổ. Hôm đó cô nằng nặc bắt Tiểu Phương làm tài xế, hại hai người mắc kẹt ở cái nơi nuôi vịt kia, sau đó một mình cô ngồi xe bò đến đón sếp tổng, bỏ lại Tiểu Phương ở đó chờ đợi, đúng là hơi quá đáng.
Nhưng cũng thể trách cô cả được, nếu không vì sếp tổng tự dưng rỗi hơi bảo cô đến đón, Tiểu Phương cũng không cần mắc lại ở cái làng ấy cả buổi chiều, bị ba mươi mấy con trâu nước tham quan rất thê thảm. Nói cho cùng thì vẫn là lỗi của sếp tổng!
Đỗ Lôi Ty cười híp mắt: “Tiểu Phương à, yên tâm! Phí kéo xe lần trước tôi sẽ bảo sếp tổng trả lại cho cậu!”
“Đừng!” Tiểu Phương cuống lên, “Phu nhân, phu nhân đừng bao giờ nói sếp biết tôi đã lái xe đưa phu nhân đến nhầm chỗ, nếu ngài ấy biết chắc chắn sẽ đuổi việc tôi! Tôi vẫn chưa cưới vợ mà!”
Đỗ Lôi Ty hơi choáng: “Thực ra sếp tổng… cũng không vô lý như thế chứ?”
“Phu nhân, phu nhân sai rồi, nếu là người khác thì sếp tổng có lẽ nhiều nhất cũng chỉ trừ lương tôi, nhưng phu nhân thì khác! Cô là phu nhân sếp tổng, nếu ngài ấy biết suýt nữa tôi làm cô bị lạc thì công việc này của tôi cũng mất luôn!”
“Tôi… khác?” Đỗ Lôi Ty có vẻ băn khoăn.
“Không phải thế à!” Thím Ngô bên cạnh xúm lại, “Phu nhân, cô không biết thiếu gia nâng niu cô nhường nào đâu!”
Nâng niu?
Câu này có từ bao giờ thế
Thím Ngô đằng hắng giọng, bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Phu nhân, cô còn nhớ hôm đầu tiên cô đến đây không, những món ăn trên bàn và sau này có gì khác?”
Đỗ Lôi Ty hoang mang: “Có… có gì khác ư?”
“Chẳng lẽ cô không phát hiện ra là thức ăn ngày càng hợp khẩu vị của cô?”
Nói đến đó, Đỗ Lôi Ty cũng cảm thấy thế thật, cô gật gù: “Hình như là vậy…”
“Không phải hình như! Mà là chắc chắn!” Thím Ngô khoa tay múa chân: “Bắt đầu từ hôm đầu tiên cô đến, thiếu gia đã dặn tôi chú ý đến thói quen ăn uống của cô, nhớ kỹ những món cô thích mỗi ngày, như thế cô sẽ không khó ăn nữa!”
Thím Ngô nói xong, Đỗ Lôi Ty ngẩn ngơ.
Thì ra… sếp tổng lại tinh tế như vậy…
“Không chỉ thế đâu! Cô có chú ý đến gối đầu trên giường cô không? Dạo cô đến, cô nói rằng gối đầu hơi cứng, ngủ không ngon lắm. Hôm sau gối đầu đã mềm hơn đúng không? Đó là do thiếu gia dặn chúng tôi đổi đấy!”
Gối đầu?
Đỗ Lôi Ty lại nhớ đến hôm ấy mình ngủ nướng đến tận trưa. Sếp tổng giận dữ, hỏi cô tại sao ngủ muộn như thế, cô không tìm ra lý do, đành nói là gối đầu quá cứng, buổi tối ngủ không được. Không ngờ chỉ một cái cớ vô tâm đó mà anh cũng nhớ…
Không biết vì sao, thấy ấm áp…
“Còn lúc thiếu gia tiễn công chúa đi, cô bé vừa khóc vừa gào thét, kéo tay áo thiếu gia không chịu đi. Nhưng thiếu gia biết cô giận, cứ bắt lão Phương khiêng công chúa vào xe, đưa về nhà…”
Và cứ thế, Đỗ Lôi Ty ngồi trong vườn, nghe thím Ngô nói cả buổi chiều về chuyện sếp tổng đối xử tốt với cô thế nào, cuối cùng Đỗ Lôi Ty cũng nghi ngại. Không lẽ cô lại vô tâm vô tình đến mức đó? Bên cạnh có một sếp tổng tốt như vậy, mà cô lại còn chê bai này nọ…
Đang suy nghĩ thì thím Ngô đã đúc kếy: “Phu nhân, bây giờ chính là người thiếu gia yêu quý nhất!”
Người sếp tổng yêu quý nhất? Danh xưng đẹp đẽ