Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.
n biến thành một cấm địa, Lục Tiến cũng đã để một đoàn quân trấn giữ ở đây.
Nơi này lưng dựa vào vách núi hiểm trở, dễ thủ khó công, hỏa lực đều tấn công vào góc chết, pháo xạ đối với doanh trại trên núi của bọn họ mà nói thì không có chút tác dụng nào, dù cho quân chính phủ có đến đây cũng không thể đánh vào được.
Muốn lên núi cũng chỉ có con đường này, mà hàng rào chung quanh ngọn núi đều là rừng sâu hiểm trở, một khi xảy ra biến động phải lui vào trong rừng mười ngày nửa tháng thì quân địch cũng chẳng có cách nào.
Sáng nay Lục Tiến cũng không nghĩ sẽ đưa Sơ Vân và Hạo Hạo đến đây, nhưng sau khi xảy ra chuyện lúc sáng, đã không còn đảm bảo an toàn trăm phần trăm như trước nữa, hắn không thể để cho Sơ Vân và Hạo Hạo ở lại trong khách sạn được nữa.
Xe đi qua vài trạm gác dọc theo con đường, tới gần cánh cửa chính trong doanh trại nay đã được đổi thành cửa sắt cực lớn. Từ xa Sơ Vân đã trông thấy Euler với vẻ mặt lười nhác cùng Tiểu Huyên bị anh ta nắm tay vô cùng hưng phấn đứng chờ.
“Chị Sơ Vân!” Tiểu Huyên dùng sức hất tay anh ta ra, chạy thẳng về phía chiếc xe quân dụng, chạy được một nửa thì cô bé trông thấy một cậu nhóc vô cùng xinh xắn được Lục Tiến dùng một tay bế xuống xe.
“Trời ạ! Trời ạ! Trời ạ!” Tiểu Huyên há hốc miệng, mắt không ngừng đảo quanh Hạo Hạo đang trốn sau lưng Sơ Vân, vẻ mặt vô cùng đáng thương vì muốn vươn tay ôm lấy nhưng lại sợ Lục Tiến nên không dám ra tay, thấy thế Sơ Vân không ngừng nhoẻn miệng cười.
Không khí bên này vô cùng ấm áp vui sướng, bên kia Euler nháy mắt với Lục Tiến mấy lần.
“Đã điều tra ra rồi.” Euler bất đắc dĩ lắc đầu, tỏ vẻ mặc niệm cho cái cô tiểu thư đầu óc toàn bã đậu kia.
“Là Lâm Bội Bội làm.”
Sự trừng phạt của Lục Tiến
Biệt thự nhà họ Lâm trong tổng bộ quân khu
Lâm Bội Bội cắn môi đảo quanh phòng mình nhiều lần, rốt cuộc vẫn phải ngồi lại trên giường, không có dũng khí xuống thư phòng thẳn thắng thành khẩn về việc mình đã đặt bom dưới đáy xe Lục Tiến.
Không biết Lục Tiến có điều tra ra là mình làm không đây?
Nghĩ đến khuôn mặt lạnh như băng của Lục Tiến, Lâm Bội Bội không nhịn được mà rụt vai lại.Đối với người đàn ông mình đã yêu mến từ mười mấy tuổi, cô ta vừa thương lại vừa sợ, yêu dáng vẻ lạnh lùng của hắn nhưng lại sợ thủ đoạn tàn nhẫn của hắn, cô ta thật sự quá tức giận mới làm ra chuyện này. Thật ra quả bom kia là thật nhưng căn bản cô ta không mở điều khiển từ xa trên tay mình.
Ba ngày sau, biệt thự nhà họ Lâm thay đổi toàn bộ hệ thống an ninh cùng cảnh vệ.
**
Trong doanh trại bên này, Lục Tiến và Euler chiếm giữ hai căn nhà nằm ở trung tâm, ở đây không khí trong lành, hoàn cảnh yên tĩnh thoải mái, ngoại trừ vài cảnh vệ thì gần như không có người lạ nào được vào, Sơ Vân vốn có bóng tối tâm lý với nơi này được “tự thể nghiệm” sự trấn an nóng bỏng của Lục Tiến đã không còn nhớ gì chuyện mấy năm trước nữa, mà Tiểu Huyên quả thật vô cùng yêu thích Hạo Hạo ngoan ngoãn, cả ngày đều quấn lấy Hạo Hạo, nhưng mỗi lần cậu nhóc kia không chịu được nữa sẽ hờ hững nói mình muốn đi tìm ba, bởi vì như vậy sẽ khiến cho bản thân được yên tĩnh trước chị gái xinh đẹp này.
Hôm nay, từ rất sớm Lục Tiến đã dẫn Hạo Hạo ra khỏi nhà chính, bảo là muốn đưa bé đi thăm xưởng đồ chơi, Sơ Vân bị hắn giằng co đến nửa đêm phải một lúc lâu sau mới thức dậy theo Tiểu Huyên ra sau núi tìm bọn họ được.
Doanh trại hình như cũng không thay đổi nhiều lắm so với mấy năm trước, con đường vẫn được lát đá xanh như cũ, nhưng mấy hòn đá lớn đã được trải lên thêm làm con đường trở nên gồ ghề hơn. Khác với trước kia, hai bên đường cách vài chục met lại có nhà gỗ giản dị, mà trên lầu của từng ngôi nhà đều có hai người lính tay cầm vũ khí cổ đeo móc lựu đạn.
Bãi đất trống từng làm cho Sơ Vân run sợ trước kia giờ đã biến thành binh doanh chỉnh tề, đến khi Tiểu Huyên nắm tay Sơ Vân đi qua binh doanh, phía sau doanh trại chỉnh tề, Sơ Vân nhìn thấy một loạt nhà trệt nhỏ, còn có mấy người phụ nữ đang ngồi trước cửa nhà nói chuyện phiếm. Mấy người phụ nữ này đều có chút nhan sắc, nhưng nhìn mỗi người đều mang vẻ mặt mệt mỏi, không có chút sức sống nào. Mà điều làm cho Sơ Vân khiếp sợ là những người phụ nữ này ngoại trừ áo ngoài thì bên trong đều hở ngực, không mặc bất kì nội y nào!
“Bọn họ đều là doanh kỹ, nhưng đều tự nguyện.” Tiểu Huyên hạ giọng giải thích với Sơ Vân.
“Những binh lính kia không nhịn nổi sẽ đến nhưng phải trả tiền.” Ánh mắt phức tạp của Tiểu Huyên liếc nhìn sang, sau đó nắm chặt tay Sơ Vân.
Năm ấy, nếu không phải có chị Sơ Vân thì có lẽ cô bé cũng đã giống như những người phụ nữ kia, không, có thể cô bé còn thảm hơn cả họ, chắc là đã mất mạng rồi.
Mấy năm nay, dưới sự bảo vệ của chú Euler gần như không có kẻ nào trong vùng Tam Giác Vàng dám động vào cô, nhưng cô cũng đã thấy rất nhiều những cô bé bị mấy tên tướng cấp cao kia chơi đùa, dáng vẻ bi thảm của những bé gái kia thường xuyên làm cho cô phải bừng tỉnh giữa đêm vì ác mộng, đến khi chú Eule