Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342139
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.
r nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ mình thì cô mới không mơ thấy ác mộng nữa.
“Đi thôi.” Tiểu Huyên lay lay tay Sơ Vân, nghĩ thầm phải tranh thủ thời gian rời khỏi chỗ này.
“Ừm” Sơ Vân khẽ thở dài một hơi, trong lòng vẫn còn sợ mà gật gật đầu, đi theo Tiểu Huyên rời khỏi đó, mấy người phụ nữ xa xa mang vẻ mặt hờ hững nhìn theo hai cô gái bị đám lính vây quanh, lạnh lùng nhếch khóe môi, chỉ chốc lát sau, mấy người phụ nữ xinh đẹp đứng lên, buông lỏng bả vai, để cho áo khoác trên người trượt xuống, hào phóng lộ ra thân thể trần truồng với mấy tên lính vừa được nghỉ vội vàng lao tới từ dãy nhà trệt, sau khi bọn lính đã lựa chọn xong, từng đôi chui vào căn phòng nhỏ sau lưng, rất nhanh sau đó, trong phòng đã truyền ra tiếng kêu ư ư cùng tiếng rên rỉ.
Tại một hang động phía sau ngọn núi, bên ngoài cửa động, sau khi binh lính đứng gác hai bên nhận được lệnh thì mở cánh cửa sắt ra để cho Tiểu Huyên và Sơ Vân đi vào.
Trong động khá rộng rãi, vách tường bằng bùn đất được san phẳng, đèn dẫn đường sáng ngời, còn có cả thiết bị thông gió hiện đại.
Theo lời Tiểu Huyên, Sơ Vân biết trong này vốn là một xưởng chế biến thuốc phiện rất lớn, năm đó sau khi bị người của Euler chiếm được thì nơi này trở thành căn cứ chuyên để cất trữ vũ khí của quân đội, mà mấy năm nay, nơi này thậm chí đã biến thành một xưởng chế tạo vũ khí nhỏ, dùng nguyên liệu nhập về từ nước ngoài để chế tạo ra một số vũ khí hạng nhẹ, mà xưởng sản xuất nhỏ này đã từng bước trở thành nguồn cung cấp vũ khí chủ yếu cho chính quyền vũ trang ở vùng Tam Giác Vàng, mà nguồn thu lợi từ buôn bán vũ khí mới là trụ cột chính chống đỡ cho cả vạn người trong đội quân của Lục Tiến.
Đi vào trong vài chục met dọc theo con đường, hai bên vách tường cứ cách vài met lại có một cánh cửa sắt đóng chặt, bên trong loáng thoáng nghe thấy tiếng kim loại va chạm, đi thêm vài bước, Lục Tiến bước ra từ một kho hàng chứa đầy các loại vũ khí nhỏ.
“Bảo bối nhớ anh có phải không?” Vừa nhìn thấy Sơ Vân thì hai cánh tay Lục Tiến đã không tự chủ được mà vươn ra, Tiểu Huyên nhanh chóng buông Sơ Vân ra chạy vào kho hàng tìm cậu nhóc kia.
“Ừm…” Sơ Vân bị hắn ôm thật chặt, chỉ có thể ngẩng đầu lên trừng mắt với hắn tỏ vẻ kháng nghị.
Đôi môi ngọt ngào đỏ mọng đã tự mình đưa đến tận môi thì làm sao mà Lục Tiến buông tha cho được? Đương nhiên cánh tay tráng kiện của hắn siết chặt lại, triệt để cuốn thân thể mềm mại vào trong lòng, hôn xuống thật nồng nhiệt.
Binh lính thỉnh thoảng đi qua đều rẽ sang đường vòng mà đi, Sơ Vân bị Lục Tiến ôm hôn cuồng nhiệt khiến toàn thân run rẩy mềm nhũn.
“Làm sao bây giờ, mấy ngày nữa anh phải ra ngoài làm việc, phải vài ngày không được hôn em, thật là muốn nhét em vào trong túi mang theo.” Lục Tiến nặng nề cuốn lấy môi cô, sau đó dán vào cánh môi trơn bóng khẽ nói.
“Anh phải đi đâu?” Sơ Vân bị hôn đến chảy nước mắt dựa vào lồng ngực hắn thở hổn hển, một lúc sau mới hỏi.
“Đi mua một vài thứ.” Lục Tiến ngậm lấy vành tai cô khẽ nói.
“Có gặp nguy hiểm gì không?” Sơ Vân ngẩng đầu lên nhìn hắn.
“Đương nhiên là không.” Lục Tiến cúi đầu xuống, thấy cô lo lắng nên hôn lên mặt cô vài cái sau đó nắm tay cô vào trong kho hàng.
Trong kho hàng, mấy chiếc thùng gỗ dựa vào tường chất đống lên nhau, chỗ trống ở giữa có một cái bàn trúc, Hạo Hạo mặc quần cao bồi ngồi trên bàn buông hai cái chân ngắn xuống, đang lắp ráp mấy cây súng cũ đã bị bỏ Lục Tiến đưa cho bé, mà Tiểu Huyên ngồi chồm hổm bên cạnh thấy cậu bé say mê như vậy cũng không ngừng lải nhải bên tai bé, dùng bộ sưu tập Colt, Nagant và Enfield (tên các loại súng ngắn) của Euler dụ dỗ cậu bé cho cô hôn vài cái.
Hạo Hạo hoàn toàn không nghe thấy mấy lời bên tai mình, bé chỉ chôn cái đầu nhỏ vào mấy thứ trong tay, sau đó đặt lên bàn, nghiên cứu linh kiện của từng loại súng.
Khi bé đã lắp ráp xong lại học theo tư thế của ba ba dùng hai bàn tay nhỏ nhắn nhắm về phía Lục Tiến đang dắt tay Sơ Vân vào.
Chuyến du lịch ngọt ngào
Lục Tiến không biết cô gái của hắn một khi đã quyết định thì sau này sẽ cố chấp như vậy, bất kể ai nói ra lý do nào cô ấy cũng không chịu nghe. Cô ấy chỉ dùng đôi mắt to ướt át kia không một tiếng động nhìn về phía hắn mà thỉnh cầu. Hắn không thể chịu được, nhưng hắn thật sự không thể dẫn cô theo. Bởi vì, lần này hắn đến Campuchia là để mua vũ khí.
Cả khu vực châu Á Thái Bình Dương, Capuchia là vùng trọng yếu của hoạt động vũ khí phi pháp, bởi vì nơi đây thiếu một chính phủ đủ mạnh, buôn bán vũ khí đã trở thành một món lợi kếch sù của quốc gia.
Trong hai năm 1992 và 1993, chính quyền chuyển tiếp của Liên Hợp Quốc tại Campuchia đã thu giữ được 320 ngàn vũ khí hạng nhẹ cùng rất nhiều tấn đạn dược từ cuộc chiến tranh trong hai thế kỉ tám niên đại, mà đó chỉ là một phần nhỏ số vũ khí mà Việt Nam, Trung Quốc, Mỹ và Liên Xô cũ đưa đến Campuchia mà thôi, hiện nay thị trường giao dịch vũ khí ở Campuchia vẫn có thể mua được số lượng lớn vũ khí đủ mọi loại.
Mấy năm qua, Lục Tiến và Eul