XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Độc

Cô Độc

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341171

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1171 lượt.

c Khung Y cũng không phải là đối thủ của ngài.. . . . . Ta chuẩn bị cho ngài rượu thượng đẳng và thức ăn, ăn mừng ngài vô địch thiên hạ."
"Không cần." Ca ca mới vừa cự tuyệt, bụng của ta liền không đúng lúc kêu lên.
Ta ngượng ngùng cúi đầu, buổi sáng vì lên đường cũng không ăn gì, hiện tại đã gần gần tối, ta làm sao có thể không đói bụng.
Ca ca lập tức lại nói: "Đa tạ chưởng quỹ ý tốt, xin ngài dẫn đường!"
Dưới sự hướng dẫn của chưởng quỹ, chúng ta đi vào một gian rộng rãi kế bên, thức ăn trên bàn tròn bày đầy ta chưa từng được thấy qua, bốn phía mùi thơm làm người ta thèm thuồng không ngừng.
Chưởng quỹ bước nhanh đi tới bên cạnh bàn, vén lên một khối vải trắng, lộ ra phía dưới một bộ bát đũa tinh xảo làm bằng bạc: "Vũ Văn đại hiệp, đây là đồ cửa hàng Ngân Khí mới vừa đưa tới, ta đã vì ngài rửa sạch.. . . . . "
"Cám ơn! Phiền ngươi chuẩn bị một bộ nữa."
Chưởng quỹ nhẹ nhàng ghé mắt, lập tức cười nói: "Ô, xem đầu óc này, ta lập tức đi."
Đợi chưởng quỹ rời đi, ca ca cười lôi ta ngồi ở bên cạnh hắn, đem bát đũa đặt ở trước mặt của ta. "Muốn ăn cái gì?"
Ta lúc này mới nhớ là có đem bát đũa tới cho hắn, từ trên vai hắn gỡ bọc quần áo xuống mở ra: "Ca ca, đây là bát đũa của ngươi, ta mang tới cho ngươi. . . . . . A, Còn nữa, đây là trà Long Tỉnh ngươi ưa thích nhất . . . . . . "
Hắn không lên tiếng, nhanh chóng nhìn lướt qua nửa chiếc bánh màn thầu khô quắt trong bao đồ của ta, nhận lấy chén gỗ cũng đũa trúc đã mài đến có chút trắng bệch từ trong tay của ta, tỉ mỉ vuốt ve.. . . . .
"Ta mỗi ngày đều đã lau chùi chúng, rất sạch sẽ. "
Ca ca ngước mắt nhìn ta, vuốt ve chén gỗ rồi tay thoa lên trên mu bàn tay ta: "Tiểu Trần, nếu như ta không phải là ca ca của ngươi, ngươi còn có thể đối với ta tốt như vậy sao?"
".. . . . . "
Nếu như hắn không phải là ca ca của ta? Ta chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, hắn là ca ca của ta, đây là một điều không thể thay đổi.
"Nếu ta chỉ là Vũ Văn Sở Thiên, không phải là thân nhân duy nhất của ngươi, ngươi sẽ ngàn dặm xa xôi tới tìm ta sao?"
"Thân nhân" cùng "Ca ca" hai từ này đối với ta mà nói hoàn toàn không có liên hệ, kể từ lần đầu tiên hắn vì ta đỡ bạt tai của mẫu thân, lần đầu tiên lúc mùa đông giá rét ôm ta vào trong ngực, lần đầu tiên giúp ta cắt tỉa tóc.. . . . . Hắn liền trở thành thế giới duy nhất của ta ở nơi này, bất luận hắn có phải là thân nhân của ta, có phải là ca ca của ta hay không, bất luận hắn như thế nào chán ghét ta, xa lánh ta, ta đều sẽ tìm được hắn, đi theo hắn.
"Ca, cho dù ngươi đi đến cầu Nại Hà ta đều muốn đi theo ngươi, chính là uống canh Mạnh Bà . . . . . " Ngắm nhìn khuôn mặt đã khắc vào xương thịt của ta, nhịp tim so với thường ngày tăng nhanh rất nhiều, ta kéo tay của hắn để trước ngực nói: "Ngươi cũng vẫn ở nơi này!"
Thời khắc đặt tay lên ngực ta, tim ta đập nhanh dị thường, hơi thở của hắn ở trước mặt thổi đến bấn loạn.
Ta lại từ trong tròng mắt đen của hắn nhìn thấy hai gò má mình ửng hồng, nhìn thấy mong ngóng nồng đậm trong mắt mình . . . . .
Hắn môi mỏng khẽ mở: "Tiểu Trần.. . . . . " Câu nói kế tiếp bị tiếng gõ cửa cắt đứt.
Hắn thật nhanh thu hồi tay, rót một ly rượu uống một hơi cạn sạch, điều chỉnh hô hấp: "Mời vào!"
Sau khi chưởng quỹ rời đi, hắn cũng không nói thêm lời nào nữa, trầm mặc ăn xong một bữa cơm thì đưa ta đến một phòng ở, liền rời đi.
Ta cuối cùng cảm thấy nếu như một khắc kia chưởng quỹ không gõ cửa, hắn sẽ nói với ta một câu vô cùng đặc biệt, đáng tiếc ta vĩnh viễn sẽ không biết hắn định nói gì.
Đêm khuya yên tĩnh ta ở trong phòng đi tới đi lui, vô số lần mở cửa hướng cách vách nhìn quanh, lại thất vọng đóng cửa lại, cuối cùng cũng không nhịn được gõ vang cửa phòng của hắn.
Hắn mở cửa, còn mặc áo ban ngày, xem ra còn chưa ngủ.
Nhìn thấy ta hắn không có chút nào kinh ngạc, tránh người khỏi cửa, "Vào đi."
"Ta có chút vấn đề muốn hỏi ngươi, ừ . . . . . Mẫu thân cùng Lục Khung Y là quan hệ như thế nào?" Ta nghĩ một buổi tối cuối cùng nghĩ ra được vấn đề, cảm giác được chuyện này có chút nội hàm, bởi vì nghe khẩu khí của Lục Khung Y, mẫu thân tuyệt đối cùng hắn có quan hệ không thể tầm thường.
"Hẳn là di nương đi, ta từng nghe mẫu thân đề cập tới: nàng là thứ nữ của Lục gia, bởi vì bất mãn gia tộc an bài hôn ước nàng rời nhà trốn đi, trùng hợp ở trên đường gặp được phụ thân liền kết liền cành."
"Ờ." Ta cuối cùng hiểu tại sao Nguyên Dương chân nhân nói kiếm pháp của ca ca giống Lục gia kiếm pháp, thì ra là mẫu thân chính là người của trang đệ nhất kiếm.
Ta nghĩ nghĩ lại hỏi: "Mẫu thân không trở về Lục gia là sợ tổ phụ trách cứ nàng sao?"
"Không phải, thời điểm nàng cùng đường, cho rằng nhà có thể để cho nàng tránh né mưa gió, không ngờ vừa vào cửa liền bị tổ phụ trách mắng, còn chỉ trích nàng ôm hài tử không rõ thân phận làm nhục gia phong.. . . . . " Ca ca vô lực ngồi ở bên cạnh bàn, sâu kín thở dài: "Cho nên ngày hôm sau liền rời khỏi Lục gia, trải qua bao nhiêu khổ nạn cũng không trở lại nữa."
Ta thấy hắn khó nén ưu thương, tự trách nói: