Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1164 lượt.
u nha đầu này xinh đẹp!" Một đôi tay ngăm đen thô ráp không biết từ đâu vươn ra, bắt được cánh tay của ta, "Có chút non, mới tới?"
"Không, ta không phải!" Ta cố gắng rút tay của mình về, cúi đầu không dám nâng lên.
"Quả nhiên là mới tới, còn xấu hổ như vậy, ta thích ngươi, hôm nay ta liền muốn ngươi rồi." Nói xong hắn trực tiếp chặn ngang khiêng ta lên chạy lên hướng trên lầu, cước bộ nhanh đến giống muốn bay.
"Thả ta xuống!" Chỉ cảm thấy cảnh vật đổi ngược, thế giới lay động, kinh hoàng cùng sợ hãi cũng vọt vào huyết dịch, ta lớn tiếng kêu, "Ta muốn gặp Mộng cô nương. . . . . . Mộng cô nương!"
Thanh âm của ta kinh động thật là nhiều người, không ít nam nam nữ nữ ghé đầu nhìn, còn có mấy người chạy ra lan can lầu hai xem náo nhiệt. Đi lên lầu thì ta nhìn thấy Nguyệt Nương ôm hai cánh tay cười tủm ỉm nói: "Triệu bộ đầu, ngài tính tình nóng vội, đừng dọa đến tiểu cô nương."
"Nha đầu này ta mua, bao nhiêu tiền ta đều giao."
"Muốn mua nàng nha?" Nguyệt Nương cười đến ta rợn cả tóc gáy, có thâm ý khác: "Chờ ngày mai rồi hãy nói. . . . . ."
Ta nghĩ tới máu tươi tuôn ra từ bụng dưới ca ca, tất cả sợ hãi đều biến mất, ta lớn tiếng yêu cầu: "Đại gia. . . . . . Ngươi muốn mua ta cũng được, ngươi để cho ta cùng Mộng cô nương nói một câu. . . . . .
Một nữ nhân từ bên trong bước ra.
"Mộng cô nương?!" Ta nháy mắt mấy cái, quả nhiên không phải là ảo giác, Mộng cô nương đang mặt bình tĩnh như thường đứng bên cạnh Nguyệt Nương, nhẹ lay động chiếc quạt hương bồ, bước xuống lầu.
Thật lâu ta mới từ trong mê muội lấy lại tinh thần, hoảng hốt vội nói: "Mộng cô nương, ta cầu xin ngươi cứu ca ca ta, hắn bị thương. . . . . ."
Nhưng nàng vờ như không nghe thấy, không để ý chút nào đi xuống lầu, rót ly trà từ từ dùng nắp gạt mấy cái trên miệng chén, thổi hơi nóng.
Hi vọng của ta đã biến thành tuyệt vọng, Mộng cô nương tựa hồ nhớ tới cái gì, đặt ly trà xuống, gọi đại gia đã bước nửa chân vào phònga.
"Đợi chút!" Nàng hỏi: "Hắn là ca ca của ngươi? Ca ca ruột?"
Lời này là nói với ta sao? Không ai trả lời, vậy chính là ta sao.
"Hả? Vâng, hắn đang. . . . . ." Ta còn chưa nói xong câu, tên đại gia bên cạnh ta kêu khẽ một tiếng, thân thể nghiêng về một bên vứt ta trên mặt đất.
Ta xoa hai đầu gối bị đụng đau, ngồi thẳng người mới nhìn thấy một thanh kiếm cắm vào bên vách tường, trên chuôi kiếm lung la lung lay cái tua hoa quen thuộc, đó là thứ mà ta một đêm không ngủ, vì ca ca thêu.
"Ca!?"
Ta vịn thành gỗ lầu hai bò dậy, một dáng người phiêu dật đang chậm rãi bước vào Tiểu Lâu, mặc dù là mang một thân màu trắng, nhưng bộ dạng hắn trong tiểu lâu hết sức bắt mắt, bất quá bắt mắt là bởi bụng dưới của hắn thấm máu nhuộm thành một mảnh màu đỏ.
Đừng nói nữ nhân cả một phòng đứng sững sờ, ngay cả Mộng cô nương đều nhìn đến trợn mắt há mồm.
"Mạnh Mạn, ngươi như vậy là có ý gì?" Hắn quát chói tai khiến cho Mộng cô nương cả kinh, nước trà tràn ra vài giọt ở trên bàn.
Ta đây mới phát hiện ra bên chân mình có một chiếc quạt bồ phiến, cái này rõ ràng ở trong tay Mộng cô nương, lúc nào thì lại ở trên lầu?
"Đây là Mộng lâu của ta, dĩ nhiên là ta làm chủ." Mộng cô nương khôi phục rất nhanh bước tới, giọng nói rất hiển nhiên.
Ca ca từng bước đến gần nàng, giơ tay lên ném đi cái bàn ngăn ở giữa bọn họ, bình với ly trà ở trên bàn đều rơi xuống đất: "Ta đang hỏi ngươi: Ngươi, có, ý, gì?"
"Nha. . . . . ." Mộng cô nương hơi đứng người lại, dáng người thẳng tắp. "Ngươi cứ nói xem?"
"Chớ ra vẻ với ta."
Mộng cô nương thản nhiên cười, cười đến thời điểm ánh mắt cũng lập lòe bất định: "Ta bất quá chỉ cùng nàng đùa một chút. . . . . . Không từ mà biệt, chỉ bằng vào bốn chữ Vũ Văn Sở Thiên của ngươi, ta liền không dám động tới một sợi tóc của muội muội ngươi!"
Ca ca nheo mắt lại, huyết mạch trên trán nhảy lên rõ ràng có thể thấy được, máu loang ra quần áo nhiều hơn.
Mới đây không lâu thanh lâu còn có tiếng cười náo nhiệt giờ cả tiểu lâu lập tức yên tĩnh giống như chết lặng, rất nhiều nữ tử bắt đầu lặng lẽ lui về phía sau, ngay cả tên nam nhân vừa khiêng ta cũng bò dậy, tuy nhiên cũng không dám làm ra một cử động nhỏ nào.
Không biết qua bao lâu, ta chợt cảm thấy hoa mắt, một đoàn màu trắng lướt đến lầu hai, thân hình còn chưa chạm đất, nam nhân cao lớn đối diện ta đã ngã xuống đất, che ngực phun ra một ngụm máu tươi.
Nguyệt Nương tiến lên một bước, nghe được Mộng cô nương ho nhẹ một tiếng, lại lui trở về.
Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tên nam nhân kia đã từ lầu hai té xuống, theo thực tế thì lầu hai cũng không phải là cao, nhưng hắn ở trên mặt đất không động đậy, trợn to mắt không khép lại
Một phòng nam nhân chạy trốn sạch trơn, còn có người quần áo không chỉnh tề vừa chạy vừa gọi: "Có chuyện lớn rồi, Triệu bộ đầu bị đánh chết rồi!"
Ta bịt miệng cố nén cảm giác muốn nôn, không hiểu nổi nữ nhân nhu nhược đầy phòng nhìn như thế nào cũng không có một chút phản ứng, chỉ bình tĩnh nhìn Mộng cô nương.
"U?" Mộng cô nương cuối cùng mở miệng, thanh âm vẫn vân đạm phong th