XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Độc

Cô Độc

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1163 lượt.

goại."
Ta vừa muốn quỳ xuống, một đôi tay khô héo giống như kìm sắt nắm được hai tay của ta, "Ngươi chính là Tiểu Trần?"
"Ông ngoại. . . . . ." Ta cúi đầu, len lén ngước mắt nhìn lão nhân trước mặt.
Hắn với tưởng tượng của ta hoàn toàn không giống nhau, không có phong tư chính khí lẫm liệt, cũng không có khí phách Hô Phong Hoán Vũ.
Liền chỉ là một lão nhân, sâu trong đồng tử màu xám tro tràn đầy mất mát, trên mặt nếp nhăn cũng không phải là rất nhiều, nhưng lại rất sâu, nhất là giữa hai hàng lông mày, hai cái rãnh sâu hoắm, dường như cả đời chứa vô tận đau thương.
Hắn tự tay sờ sờ mặt của ta, hơi có điểm thất vọng than nhẹ: "Đứa bé ngoan, cũng lớn như vậy!"
Sau đó, hắn vừa nhìn về phía Lục Khung Y, hỏi: "Ngươi không phải nói là Lâm Nhiễm còn có con trai, hắn tại sao không tới?"
"Sở Thiên nói hắn có chuyện quan trọng muốn làm, chờ làm xong sau nhất định tới thăm Lão Nhân Gia."
"A!" Hắn ho một hồi, mấy người làm bên cạnh bước nhanh về phía trước, đỡ lấy hắn, giúp hắn đấm lưng, cả một đoàn luống cuống tay chân.
. . . . . .
Lục Khung Y thấy tình cảnh này, thấp giọng phân phó Văn Luật.
Bởi vì thanh âm ép tới thấp, ta không nghe rõ, chỉ nghe ông ngoại thở gấp nói: "Khung Y, ngươi trước tiên thu xếp cho Tiểu Trần, sau đó tới phòng ta. . . . . . Ta có lời muốn hỏi ngươi."
**********************************
Cứ như vậy, ta ở lại Lục gia.
Mỗi sáng sớm ta đều đi tới phòng ông ngoại nhìn hắn, phần lớn thời gian hắn đều ngủ, hô hấp tán loạn mà nặng nề.
Thỉnh thoảng tỉnh, hắn sẽ lôi kéo tay của ta cùng ta nói vài lời.
Nhưng cơ bản chỉ hỏi mấy câu giống nhau.
Không phải hỏi lúc ta còn nhỏ có phải hay không gặp rất nhiều khổ cực, thì cũng là hỏi ta có thói quen gì, còn cần gì thì cứ nói?
Mỗi lần từ trong phòng hắn ra ngoài, ta đều cảm giác mình thật sự khó thở.
Đặc biệt tưởng nhớ ta lại khóc một hồi.
Đáng tiếc không có cái ôm trong ngực đó, ta phải khiến cho mình kiên cường!
Lục khung Y chăm sóc ta rất cẩn thận, vô luận thứ gì, ta chỉ nhìn qua hai lần, ngày hôm sau nhất định xuất hiện ở phòng ta. Bất luận hắn bận việc gì, mỗi đêm cũng sẽ cùng ta nói chuyện phiếm, cho ta hỏi hắn mỗi ngày làm những gì.
Hắn còn cố ý đưa nha hoàn thân cận của mình tới chăm sóc ta, nàng gọi là Tố Nhã, một nữ hài nhi rất thanh lịch.
Khuôn mặt trắng noãn, ngũ quan thanh tú, lúc nói chuyện luôn cúi đầu, hạ mí mắt, âm thanh ôn nhu làm cho người ta thư thái.
Nàng buổi tối cùng ta ngủ một phòng, ta từ trong mộng thức tỉnh, nàng lập tức sẽ cầm khăn tay giúp ta lau mồ hôi lạnh trên trán.
"Biểu tiểu thư, ngươi mơ thấy cái gì? Thật rất đáng sợ sao?"
"Không đáng sợ! Nếu như có một ngày ta ở trong mộng cũng không trông thấy hắn, đó mới là thật đáng sợ."
"Là người Biểu tiểu thư yêu sao?"
"Người yêu?" Ta lần đầu tiên nghe nói đến từ ngữ đặc biệt này.
Nàng để tay ở trên ngực ta, rất thận trọng mà nói: "Chính là thời điểm nhắm mắt lại, sẽ ở chỗ này của người."
Ta nhắm mắt lại, trong lòng trầm ngâm, bởi vì mỗi một nhịp thở nhảy lên cũng đều chất đầy tư niệm đối với hắn.
Ta rất thích từ: người yêu này -- khắc sâu trong lòng của ta!
"Biểu tiểu thư?" Tố Nhã nghiêm túc suy nghĩ một chút, có chút khẩn trương hỏi: "Nô tì nhìn người nản lòng, nản chí, có phải là có tâm sự gì hay không?"
Ta ấn ngực của mình, đặc biệt vô lực lắc đầu một cái, không muốn nhắc tới hắn.
Mấy ngày này ta chưa bao giờ hỏi Lục Khung Y tin tức về hắn, bởi vì ta thật là sợ, sợ nghe được tên của hắn sẽ trở nên điên cuồng.
Lục Khung Y cũng không nói cho ta chuyện của hắn, chỉ có một ngày dưới ánh hoàng hôn nói với ta: hắn vẫn còn sống!
Đáng tiếc, ta vẫn không có một đêm ngủ được yên ổn.
Mỗi lần mở mắt, nhìn thấy một nữ nhân xa lạ nằm bên cạnh, cũng sẽ ngẩn người đến lúc trời sáng
******************************************
Từng ngày chịu đựng trôi qua, mỗi một ngày ta đều không nhớ là ngày gì, thậm chí không nhớ ra được đang là mùa gì.
Chỉ biết là mặt trời mọc, lặn, không dứt.
Có một ngày, ta đi tới thư phòng tìm Lục Khung Y, nhìn thấy trên bàn hắn để một quyển sách.
Phía trên viết bốn chữ: "Vũ Văn Cô Vũ."
Toàn thân ta chấn động, lập tức cầm lấy cuốn sách, không chớp mắt nhìn chằm chằm. . . . . . Hai chữ trước mặt.
Nước mắt rơi trên giấy, chữ viết bị ướt, mực đậm tán ra một mảnh.
******
Còn nhớ rõ lúc ta còn rất nhỏ, hắn dạy ta học một ít chữ, trước hết dạy ta bốn chữ chính là: Vũ Văn Sở Thiên.
Khi đó, hắn nắm tay của ta, trên giấy xiêu xiêu vẹo vẹo viết ra tên của hắn.
Hơi thở của hắn phật qua bên tai ta, hơi ngứa chút, hơi nóng, cảm giác rất lưu luyến . . . . . .
Cho nên, ta sẽ thích thú cố ý đem tên của hắn viết rất rất xấu, hoặc là viết lên thêm vài nét bút, đáng thương nhìn hắn.
Hắn cũng sẽ không phiền, để cho ta ngồi ở trên đầu gối hắn, nắm tay của ta từ từ từng lần một dạy ta. . . . . .
Sau lại, ta mỗi ngày đều cầm đống chữ lộn xộn cho hắn nhìn, hắn đặc biệt nhìn cười, kiên nhẫn dạy ta mấy lần.
Ta liền núp ở trong ngực hắn, khe khẽ cười trộ