Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1165 lượt.
không có vị trí ta thích, trên người hắn không có hơi thở ta quen thuộc, nhưng ta hiểu rõ, cái ôm trong ngực này là thuộc về ta, không cần ta phải miễn cưỡng chính mình tự đi truy đuổi.
"Tội gì ủy khuất mình, cùng ta trở về Lục gia thôi."
"Biểu ca. . . . . . Ta mệt mỏi, mệt chết đi!"
"Ta hiểu rõ, ngươi không giữ được người của hắn, hơn nữa không theo kịp cước bộ của hắn, cho nên ngươi nên buông tay ra, để cho hắn làm những việc hắn muốn đi."
Ta gật đầu, lòng trong một khắc kia trống rỗng, một hồi hôn mê, bất tỉnh nhân sự.
Tỉnh lại lần nữa thì ta đã nằm ở trên xe ngựa, y phục của Lục Khung Y vẫn đắp lên trên người của ta.
Ta lặng lẽ nắm chặt y phục, xoa xoa khóe mắt đầy lệ.
"Ngươi đã tỉnh?" Lục Khung Y lập tức lại đây ngồi: "Ta dẫn ngươi đến Lục gia."
"Lục gia!?" Ta vừa định hỏi Lục Khung Y tại sao không đợi ta tỉnh lại, liếc thấy trên người khoác y phục dính vết máu khô khốc, dấu vết ngón tay rõ ràng có thể thấy được!
Lòng của ta trầm xuống. . . . . .
Hắn không cùng ta nói một câu "gặp lại", liền đem ta đưa tới một thế giới khác.
Từ đó, ta sẽ không thể lẳng lặng phụng bồi hắn luyện công, sẽ không thể vì hắn bận rộn giặt quần áo nấu cơm, sẽ không thể cùng hắn ngắm mặt trời lặn. . . . . .
Giờ khắc này ta mới phát hiện ra mình thật ra cũng không thích mặt trời lặn, ta thích là cảm giác hắn lẳng lặng ngồi ở bên cạnh ta.
Lục khung Y vỗ vỗ bả vai của ta, dịu dàng nói: "Sở Thiên nói. . . . . ."
"Ngươi không cần phải nói, ta không muốn nghe."
Ta ngẩng đầu lên, tự nhủ: không có hắn ta có thể sống được, ta có thể quên hắn, nhất định có thể.
Ta hít một hơi thật sâu, vung rèm cửa sổ lên, chuyên chú nhìn phong cảnh phía ngoài.
Phía ngoài mặt trời giống như đặc biệt mạnh mẽ, toàn thế giới cũng có thể cảm nhận được sức nóng của nó, đá xanh trên đường nhỏ đều là nhiệt khí mâu mâu.
Đây cũng khiến cho ta nhớ tới hơn nhiều năm trước kia, hắn cõng ta đi trên đường núi gập ghềnh.
Đoạn thời gian đó chân của ta bị trật, hắn mỗi ngày đều cõng ta lên đỉnh núi luyện công, ta hỏi hắn tại sao nhất định phải mang theo ta.
Hắn nói với ta: "Ta đã quen, quen nhìn ngươi làm bất cứ chuyện gì. . . . . ."
"Nếu như không thấy được, ngươi sẽ như thế nào?"
Hắn quay đầu nhìn ta, trên trán còn thấm mồ hôi: "Ta chỉ hi vọng có người giống như ta chăm sóc ngươi thật tốt."
Ta ôm vai hắn, tựa đầu vào, trên quần áo hắn đều là mồ hôi, ẩm ướt dính vào trên mặt ta. . . . . .
Cái mùi vị đó ta cả đời khó quên!
. . . . . .
"Nghĩ gì thế?"
Ta cúi đầu, vẫn là nhịn không được hỏi: "Hắn không phải là nói để cho ngươi chăm sóc ta thật tốt chứ?"
"Đúng vậy!" Lục Khung Y thản nhiên nói: "Hắn nói: không nên hỏi ngươi thích thứ gì, chỉ cần ngươi đối với một vật xem lại lần thứ hai, đó chính là thích! Không nên hỏi ngươi buổi tối ngủ có được hay không, chỉ cần nửa đêm đến phòng ngươi đốt đèn, nói cho ngươi biết hắn vẫn còn sống, ngươi sẽ ngủ rất ngon. Nếu như ngươi cả ngày ngẩn người, không nên hỏi ngươi nghĩ cái gì, chỉ cần đem bả vai cho ngươi dựa vào ngươi sẽ thỏa mãn. . . . . . Bất luận ngươi muốn ăn cháo bao nhiêu, cũng không được nấu cho ngươi uống, bởi vì thời điểm ngươi húp xong cháo nhất định sẽ không ăn thêm gì nữa. . . . . ."
"Đủ rồi! Đừng nói nữa!" Ta che tai lại, cố gắng cắn môi không để cho mình khóc lên.
"Hắn còn nói: không cần nhắc với ngươi bất luận chuyện gì về hắn, bởi vì ngươi nhất định muốn quên hắn."
Ta muốn quên hắn, nhưng hiện tại ta thật sự rất nhớ hắn, thật là nhớ!
Ôm chặt y phục trong ngực, dấu tay phía trên rơi vào trong lòng của ta. . . . . .
Ta cắn tay của mình, liều mạng để cho mình kiên trì, nhưng trong miệng đều là mùi máu tanh, máu và nước mắt cùng chảy xuống.
********************************************
Trên xe ngựa đi gần bảy ngày, rốt cuộc dừng lại.
Ta vén rèm lên , cửa lớn cao vút đập vào tầm mắt.
Trên cửa sắt treo bảng đen, năm chữ mạ vàng "Thiên hạ đệ nhất trang" lớn đến mức ở bên ngoài mấy dặm đều thấy rất rõ ràng, cũng đủ để biết địa vị của Lục gia không thể lay chuyển được.
Thì ra nơi này chính là giang hồ, không có giang, cũng không có hồ, có chính là nhiều đội người cầm kiếm, nghiêm nghị đứng hai bên. . . . . .
Lục khung Y đỡ ta xuống xe, dẫn ta đi qua lối vào trải đá, đi vào giữa đám người đứng túc trực trang nghiêm ở trang viên.
Lục gia tựa như một thế giới thủy mặc đen trắng, nhìn không thấy giới hạn chỉ thấy từng tầng lầu các vòng vòng vây lượn, khiến người ta có cảm giác hút thở không thông. Có chỗ đá lởm chởm quái thạch, tựa như cự thú giương nanh múa vuốt. Ngay cả hồ sen cũng một màu trắng, đẹp đến tuyệt vọng.
Gió mát thổi tới, mang theo hương khí ôn nhu, có thể gợi dậy sầu bi trong lòng người.
Lần nữa quay đầu, cửa sắt to lớn dần dần đóng lại.
Cánh cửa kia ngăn ta với chốn cũ, ngăn cách chút tư niệm cuối cùng của ta . . . . . .
"Khung Y ra mắt tổ phụ." Lục khung Y ở trước một vị lão nhân cung kính hành lễ, vẫn không quên lặng lẽ kéo kéo tay của ta, thấp giọng nói: "Tiểu Trần, mau gọi ông n