Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Độc

Cô Độc

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341161

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1161 lượt.

người điểu khiển phía sau là ai. Bị Dạ Kiêu ám sát không chỉ có có cao thủ hạng nhất trên giang hồ, còn có nhiều quan to hiển quý. . . . . . Từ cách Dạ Kiêu làm việc cùng với thực lực, tổ chức này vô cùng có khả năng liên quan đến triều đình."
Khép cuốn sách lại, ta hít thở không thông thật lâu.
Hắn vào tổ chức đáng sợ như vậy, nếu như ta sớm biết, vô luận dùng phương pháp gì cũng sẽ ngăn cản!
Hôm nay, sợ rằng đã quá trễ.
Ta đang đứng dậy, định đem cuốn sách trong tay thả lại chỗ cũ, Tố Nhã vội vã chạy vào: "Biểu Biểu tiểu thư! Thiếu gia sai ta nói cho ngươi biết, biểu thiếu gia tới, đang ở trong phòng lão gia. . . . . ."
Ta nhất thời không phản ứng kịp, "Biểu thiếu gia?"
Tố Nhã liều mạng gật đầu, "Thiếu gia nói là ca ca của ngươi!"
Sách trong tay ta một tiếng rơi trên mặt đất.
Ta bước nhanh chạy ra cửa, căn bản không phát hiện lúc mình chạy ra ngoài, đá ngã lò sưởi!
Hai năm rồi, ta đã lớn lên, đã sớm hiểu như thế nào là tình yêu, như thế nào là thân tình.
Giống như ta nghe Tố Nhã hai gò má đỏ ửng nói tới chuyện xưa của Lục Khung Y, khi nàng hai mắt lấp la lấp lánh nhìn lén bóng lưng của hắn, ta liền đã hiểu đó là tình yêu.
-- Đó là một nữ nhân hướng về một nam nhân!
Hai người yêu nhau có thể trở thành phu thê, một đời một thế, tương y làm bạn.
Thân tình. . . . . .
Huynh muội. . . . . .
Ta cùng hắn. . . . . .
Tình sâu hơn, rốt cuộc cũng là thân tình!
Duy nhất còn dư lại, chính là tưởng niệm xé ruột đứt gan. . . . . .






Đèn đóm leo lét
Ta thậm chí quên gõ cửa, liền trực tiếp đẩy cửa vọt vào phòng của ông ngoại.
Áo choàng chỉ bạc, cẩm sam thêu gấm, nổi bật lên mái tóc màu đen như nước sơn. . . . . .
Bóng lưng thon dài cao ngắt mơ hồ trước mắt ta, càng tựa như cảnh trong mộng.
"Ca ca!"
Thân kiếm toàn thân màu tím, ánh sáng lượn lờ, vừa nhìn liền biết là vật không tầm thường, mà trên chuôi kiếm, đã không còn tua kiếm của ta rồi.
Ta nhất thời cảm thấy tâm lực quá mệt mỏi, tinh lực bị hao mòn đến trống không.
Mấy trăm ngày lẫn đêm. . . . . .
Ta khó khăn gượng chống mà được vượt qua, chính là vì ngày gặp lại.
Hôm nay ngày ta đợi đến rồi.
Mà hắn, đã cách ta xa xôi như vậy.
Xa xôi đến mức ở ngay trước mặt ta, mà ta đã không cách nào đưa tay chạm đến. . . . . .
Ông ngoại nắm tay còn lại của hắn, vuốt lòng bàn tay của hắn, khi nhìn khuôn mặt hắn trong ánh mắt lưu luyến lóe lên chút sáng rỡ khó gặp: "Nếu trở lại, cũng đừng đi nữa, ta đem gia sản Lục gia cùng tất cả khách quán và quán rượu đều cho ngươi. . . . . ."
Ánh mắt sắc bén của ca ca nhanh chóng quét qua mặt của Lục Khung Y, khẽ cau mày: "Ta còn có rất nhiều chuyện, ngày mai sẽ đi."
"Tại sao?" Ông ngoại khẩn trương nửa chống thân lên: "Cần gì vì những thứ hư danh kia mà cùng người liều đến ngươi chết ta sống, ở Lục gia này ngươi có thể lấy được thứ ngươi muốn."
"Ta nghĩ cái ta muốn không ai cho được."
Ngữ khí của hắn rất nhạt, quét qua tầm mắt của ta không có một tia dao động, nhưng ta nghe trong tiếng nhạt kia bao hàm biết bao nhiêu thê thảm cùng kiên định.
Đây chính là hắn, biết rõ không người nào có thể giúp hắn, cũng hiểu sẽ phải trả giá cao có bao nhiêu thê thảm.
Nhưng hắn càng muốn đi, cho dù nhuộm đen linh hồn của mình.
. . . . . .
"Vậy ngươi đến tột cùng muốn cái gì?"
"Ông ngoại, nếu như ngài thật có phần tâm ý này, liền đem những thứ này để lại cho Tiểu Trần, để cho nàng thuận lợi vui vẻ gả cho người nàng muốn gả."
Ông ngoại hướng về phía ca ca, vẻ mặt nghẹn ngào khó tả, lại bắt đầu ho khan.
Ta mới vừa lên trước vỗ nhẹ xương cốt nổi trên lưng ông ngoại, một nữ hài nhi nâng một chén thuốc đang bốc hơi đi tới.
Khí chất như sương, mặt mày như khói, mắt sáng lưu chuyển thì không khí trầm muộn khắp gian phòng cũng trở nên thơm mát.
Ta cho rằng Mạnh Mạn là nữ nhân đẹp nhất thiên hạ, nhưng dung nhan tuyệt sắc của nữ hài nhi này đem ra so có lẽ có chút lay động lòng người hơn. . . . . .
Ca ca vừa thấy nàng vào cửa liền bước nhanh nghênh đón, nhận lấy chén thuốc trong tay nàng, dịu dàng hỏi: "Có nóng không?"
Nữ hài nhi nhẹ nhàng lắc đầu, so với dây tơ còn mềm mại hơn, phong tình vô hạn.
"Thuốc sẵn còn nóng uống vào mới tốt." Âm thanh của nàng so với dung mạo của nàng còn say lòng người hơn.
"Ừ, đến đây đi, ngươi ngồi xuống nghỉ ngơi một chút."
Một đôi bích ảnh im lặng, không có ngôn ngữ cùng động tác, cũng che giấu không được nỗi lòng của nhau.
Ta tới cầm lấy chén thuốc, mặc cho chén nóng rực phỏng ngón tay, đau đớn đâm vào trái tim.
"Để ta đem tới." Ta cầm chén thật chặt: "Ca, các ngươi đi đường mệt mỏi, đi nghỉ ngơi đi, những thứ này ta làm là được rồi."
Hắn liếc mắt nhìn ngón tay của ta, ánh mắt chớp lên một cái, lập tức quay đầu lại nói với ông ngoại: "Ngài sau khi dùng thuốc nghỉ một lát, tối nay ta tới gặp ngài."
Ông ngoại gật đầu, không khỏi nhìn hắn: "Được! Khung Y đưa các ngươi đi nghỉ ngơi thôi."
Nhìn hắn và nử tử kia sóng v


Insane