Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Độc

Cô Độc

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1150 lượt.

thật sự quá nhỏ mà không có tên, hay là từng có mà dần dần bị người quên lãng.
Mùa đông khắc nghiệt, đừng nói chợ, ngay cả mấy cửa hàng lẻ loi đều là môn đình tiêu điều.
Hắn dắt tay của ta đi vào một tiệm bán ngọc khí, nói là tiệm bán ngọc khí, thật ra chỉ là một cửa hàng nho nhỏ, bày vài món khí cụ bằng ngọc tầm thường mà thôi.
Ca ca cầm một chiếc vòng ngọc lên, giúp ta đeo ở cổ tay."Thích không?"
Ta nhàn nhạt lắc đầu một cái, lấy xuống thả lại chỗ cũ.
"Vậy ngươi có muốn chọn cái gì tặng ta hay không?" Ca ca lại hỏi, giọng nói tràn đầy mong đợi.
Ta còn chưa mở miệng, chủ cửa hàng vội nhiệt tình chào hỏi: "Vừa nhìn tiểu thư chính là nhãn lực phi phàm, chỗ này ta có món chí bảo, bảo đảm tiểu thư sẽ thích!"
Vừa nói hắn cẩn thận từng li từng tí từ phòng trong bưng ra một hộp gấm, tràn đầy tự tin mở ra trước mặt ta.
Bên trong chính là một khối mỹ ngọc màu tím đậm trong suốt, mài dũa thành một hình quái thú khí thế hào hùng, tựa như rồng mà không phải là rồng, tựa như lân mà không phải là lân, màu sắc cùng hình thái ngược lại thật sự lộ ra mấy phần quỷ bí.
"Loại ngọc này xuất từ biển sâu, hiếm có, xứng với thanh bảo kiếm vô song của công tử đây, tiểu thư nghĩ như thế nào?"
"Ở trên kiếm treo loại vật này quá là tục khí!" Ta liếc mắt một cái, len lén ghé vào nói bên tai ca ca: "Lại nói nhất định đắt chết!"
"Tiền không quan trọng. . . . . ." Ca ca mong ngóng đợi chớp mắt, tựa hồ đang đợi ta nhớ tới cái gì, thấy lòng ta không yên nhìn tới trước bốn phía, không thể làm gì khác hơn là thở dài nói: "Vậy cũng tốt, chúng ta lại đi nơi khác xem một chút!"
. . . . . .
"Tiểu Trần, mệt không, phía trước có tiệm mì, chúng ta đi ăn tô mì thôi."
"Nghe nói những người làm mì kia giống như đều không rửa tay . . . . . ." Ta cười chỉ chỉ người làm mì có chút dơ dáy.
"Quên đi, không ăn!"
"Vậy ta về nhà nấu cháo cho ngươi uống."
"Vậy. . . . . . Được, chúng ta trở về đi thôi!"
Hắn muốn nói lại thôi, khuôn mặt mất mát.
Ta vẻ mặt vô tội, len lén cười trộm.
. . . . . .
Mấy người bán hàng rong bên cạnh lạnh đến run lẩy bẩy, bọn họ không ngừng đung đưa hàng hóa trước mặt người đi đường, trên mặt tràn đầy khát vọng chờ đợi người khác ngoái đầu nhìn lại.
Một vị lão nhân còng lưng, tay run run đem mấy chiếc bùa hộ thân bằng gỗ mộc đưa đến trước mặt của ta: "Tiểu thư, mua cái bùa hộ mệnh đi, bảo vệ bình an. . . . . . Một đồng một đôi."
"Cái này có thể bảo vệ bình an? Rất đẹp mắt đấy!" Ta nhận lấy hai cái từ trong tay lão nhân, bên trên gỗ mộc còn có họa tiết màu đen, điêu khắc cũng không phải thô ráp bình thường, vừa nhìn chính là xuất từ cái đôi tay già nua mà bị nứt nẻ kia.
Cũng không biết tại sao ta cảm thấy bùa hộ thân nàyxinh đẹp hơn tử ngọc vừa rồi nhiều.
Ca ca thấy ta hứng thú ngang nhiên, từ trong ngực tay lấy ra ngân phiếu giao cho lão nhân kia.
Lão nhân run run rẩy rẩy đưa tay, do dự một chút lại rụt về, có hơi thất vọng lắc đầu nói: "Một đôi này tặng cho các ngươi đi, chúc hai vị có thể cả đời bình an, bạch thủ giai lão." (Sống với nhau đến đầu bạc)
Ta cười đến mắt cũng không mở ra được, miệng không khép lại được, "Bạch thủ giai lão" , ta thích câu chúc phúc này!
Ca ca đem ngân phiếu nhét vào trên tay lão nhân, cố ý dặn dò mấy câu: "Ngân phiếu này là thật, ngươi đến bất kỳ tiền trang nào tư nhân nào cũng có thể đổi thành hoàng kim. Cất đi, ngàn vạn đừng làm mất!"
. . . . . .
Đá xanh trên đường dài hiện lên một tầng tuyết mỏng, bởi vì nhiều người đi trở nên bóng loáng như băng, ta kéo cánh tay của hắn cẩn thận đi.
Chờ về đến nhà thì thời gian đã không còn sớm.
Vừa vào sân, liền thấy có con bồ câu trắng bay thấp ở trước cửa, ca ca lấy một phong thư từ trên đùi chim bồ câu trắng, nhìn xong cau mày, ngón tay nắm chặt, bất tri bất giác đem thư siết thành một đoàn.
"Ta trở về phòng, ngươi cũng trở về nghỉ ngơi đi thôi."
Không đợi lời nói của ta, hắn đã trở lại phòng, đóng cửa phòng thật chặt lại.
Ta tò mò nhặt thư từ trên mặt đất lên nhìn, phía trên chỉ có mấy chữ ngắn gọn: Giờ Tý, chủ nhân sẽ hiện thân ở Mộng Nghi lâu, cơ hội không thể mất!
Trong nháy mắt đó đầu óc của ta giống như trống rỗng, hoặc như là bị vô số ý niệm xé rách.
Ta muốn đi ôm hắn, cầu xin hắn không nên đi;
Ta muốn lấy cái chết đe dọa, hỏi hắn đối với hắn mà nói cái gì quan trọng hơn;
Ta thậm chí muốn đi nói với hắn, ta yêu hắn;
Bởi vì nếu không nói sau này sẽ không có cơ hội. . . . . .
Khi tất cả suy nghĩ điên cuồng đều lắng đọng xuống, ta bỗng nhiên tỉnh táo lại.
Hắn chờ cơ hội này đã thật lâu, vô luận như thế nào hắn cũng không thể buông tha!
Cho nên, ta có thể làm chính là đến phòng bếp nấu một chén mì, bưng đến phòng của hắn.
Ta đẩy cửa đi vào thì hắn đã đổi lại một thân áo đen, đang lau chùi kiếm của hắn.
"Ca, hiện tại liền đi ra ngoài sao?"
Hắn gật đầu một cái, thấy ta đang cầm một chén thơm ngào ngạt trước mặt, đôi môi khẽ nhúc nhích, không nói gì.
Ta đem mì đặt lên bàn, lấy ra y phục mới làm xong mở ra ở trước mặt.
"Bộ y