Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.
ống hiến hết mình, vì thế nên ánh mắt luôn dòm trước ngó sau, chần chừ do dự, tính toán xem làm thế nào để dành cho mình một con đường thoát thân.
Phải mất bao nhiêu lâu tôi mới hiểu được đạo lý này? Vào lúc tôi đẩy tay người yêu ra, chúng tôi có thể không cảm nhận được hết những điều đó, thậm chí còn rất tự hào vì sự "trong sáng" của mình, cho đến một ngày tôi gặp được người mà mình tình nguyện dâng hiến, lúc đó mới biết, bởi vì tình yêu lúc đó chưa đủ sâu sắc nên mới không đủ dũng cảm.
S.e.x trở thành một bức màn, nó chia đôi tình cảm ra làm hai, nó làm mờ bớt đi cái nhìn của chúng ta về tình cảm thật.
Tôi nằm cuộn người lại vào góc giường, nói nhỏ: "Em không muốn thế."
Hứa Lật Dương vẫn đỏ mặt nói: "Ừm anh sẽ không chạm vào em nữa, anh chỉ ôm em thôi."
Tôi do dự một lúc rồi để Hứa Lật Dương ôm tôi. Một đêm bình yên rồi cũng qua đi. Tôi và Hứa Lật Dương chỉ như hai đứa trẻ ngoan ngoãn nằm cuộn tròn ôm chặt lấy nhau, sưởi ấm cho nhau.
Tôi nhắm mắt, cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm của Hứa Lật Dương, vừa như tự nói với mình vừa muốn giải thích với anh: "Em từ bé đã biết thế giới này không có cảm giác an toàn biết bao. Em cần một con đường lui dành cho bản thân. Thế giới người lớn còn nhiều nguy hiểm lắm."
Hứa Lật Dương không nói gì, chỉ xiết chặt thêm vòng tay.
Từ đêm hôm đó, Hứa Lật Dương không có bất cứ yêu cầu nào đối với cơ thể tôi nữa. Hằng đêm chỉ ôm tôi tay cũng nằm yên, không ngọ nguậy.
39. Phút loạn nhịp
Từ lúc chuyển ra khỏi nhà của Dịch Trì, đi tham quan bất cứ chỗ nào ở thành phố này, tôi cũng không còn thấy hứng thú nữa. Ngày ngày tôi chỉ mong chờ Hứa Lật Dương đưa tôi đến trường chơi. Đến đó may ra tôi có thể được gặp Dịch Trì, bởi vì Dịch Trì ngày nào cũng sẽ chơi bóng rổ ở sân vận động.
Đừng bao giờ để người yêu của bạn và bạn của bạn ở một mình với nhau, cho dù bạn có chắc chắc về họ đến mấy, chỉ cần họ là một nam, một nữ, không xấu xí và không xấu xa, thì đừng bao giờ để họ có cơ hội ở một mình với nhau.
Tôi và Dịch Trì chính là ví dụ sống cho chuyện đó. Chỉ mới có một ngày không gặp Dịch Trì thôi làm mặc dù ở bên cạnh Hứa Lật Dương, đầu óc tôi vẫn luôn nghĩ vẩn vơ.
Cuối cùng, sau mấy ngày không chơi bóng rổ, Hứa Lật Dương bắt đầu ngứa ngáy. Tôi vội vàng trang điểm rồi đi cùng anh. Lí do cần phải trang điểm là vì tôi muốn trông mình xinh đẹp một chút khi gặp bạn trong đội của Hứa Lật Dương, tôi muốn anh mở mày mở mặt một chút.
Lúc Dịch Trì nghỉ ra uống nước, anh từ từ tiến lại gần tôi. Tôi nghĩ, có nên chủ động nói chuyện với anh không nhỉ? Nên nói gì đây?
Trong lúc nghĩ vẩn vơ, Dịch Trì đã lên tiếng trước: "Em đứng thế này có lạnh không?"
Ánh mắt của anh rất dịu dàng. Tôi luôn bị hút hồn bởi những ánh mắt diu dàng của người con trai, từ trước cho đến bây giờ vẫn vậy, chưa bao giờ thay đổi. Người con trai nào đọc xong cuốn truyện này mà muốn theo đuổi tôi thì hãy chú ý mỗi ngày lấy gương ra tập nhìn với ánh mắt dịu dàng rồi hẵng đến tìm tôi nhé.
Tôi lắc đầu.
Anh nói tiếp: "Không lạnh thì tốt rồi. Anh đi ăn cơm trước đây. Tí nữa nhớ nhắc Hứa Lật Dương đưa đi mua găng tay nhé."
Nói xong, Dịch Trì đi về phía nhà ăn. Tôi nhìn bàn tay lạnh đến nỗi sưng tấy của mình. Trong lòng bỗng thấy xót xa.
Hứa Lật Dương đánh bóng xong đưa tôi đi ăn cơm, mãi đến tối mới trở về nhà nghỉ, anh không hề nhớ đên việc phải mua cho tôi đôi găng tay. Tôi nhớ đên Dịch Trì, bỗng nhiên thấy vô cùng tủi thân, cảm thấy như mình đang bị đỗi xử tồi tệ. Buổi tối đó, tôi đi ngủ trước, không nói với Hứa Lật Dương câu nào.
40. Đôi găng tay lông thỏ màu hồng
Một tuần trôi qua rất nhanh. Đến lúc tôi phải về Vũ Hán. Vừa mới nhập học được ít lâu mà đã bỏ học đi chơi suốt cả tuần, đối với một đứa con gái ngoan như tôi, đã là ghê gớm lắm rồi.
Chuyến tàu tối hôm đó, Hứa Lật Dương nói sẽ mua vé nằm cho tôi. Tôi không cần, một tuần ở thành phố X chúng tôi đã tiêu hết gần 2000 tệ, hơn nữa cũng chẳng biết tiền đã tiêu vào những việc gì, thấy trong lòng bất an.
Thế là Hứa Lật Dương đi mua một vé ngồi. Anh đã nói sẽ mua cho tôi vé nằm, tôi không cho nhưng đến lúc anh mua vé ngồi, tôi lại cảm thấy không thoải mái.
Trước lúc đi, Dịch Trì mời chúng tôi đi ăn cơm.
Dịch Trì đến quán cơm trước và chờ chúng tôi ở đó. Kết quả, Hứa Lật Dương nghe nhầm địa điểm, đưa tôi đến một quán cơm khác. Lúc thấy Dịch Trì không ở đó mới phát hiện ra là chúng tôi đã đến nhầm chỗ, lúc đó mới lại đi đến đúng nơi đã hẹn.
Ở phần trên tôi đã miêu tả, trường học của bọn họ bốn bề là núi, đường rất khó đi, hơn nữa sau đợt tuyết rơi, nhiệt độ vẫn luôn ở mức thấp. Tôi vẫn mặc chiếc áo của Hứa Lật Dương khoác ngoài để chống lạnh.
Trời dần tối, đường càng trở nên khó đi. Tôi lại chưa ăn cơm, vừa lạnh vừa đói trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu vì thế đi rất chậm, Hứa Lật Dương luôn miệng giục tôi đi nhanh.
Tôi đang rất khó chịu lại bị giục nên gắt lên: "Anh giục cái gì nữa? Tại anh đi nhầm chỗ nếu không chúng ta đến đó lâu rồi."