Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1358 lượt.
tuần thì quấn quýt như hình với bóng, sau nửa tháng là qua đêm không về. Mối tình đầu thời phổ thông cứ chậm chạp trôi, còn ở đại học cho dù là tình thứ nhất hay tình thứ hai, thứ ba thì cũng đều phát triển nhanh chóng, chạy đua với thời gian. Do tính cách hướng nội, nên tôi cô đơn một mình, không làm quen thêm bạn mới cũng không tham gia bất cứ hoạt động mang tính đoàn thể nào, chỉ ngày ngày nhốt mình trong thư viện đọc sách.
Thời gian ở thư viện cũng thường xuyên có người con trai đến bắt chuyện để hỏi giờ, hỏi đường, hỏi chỗ để sách, hỏi tôi có phải tên là A, B, C, D gì đó không… nói chung cho dù họ bắt đầu câu chuyện bằng cách nào thì đến phút chót vẫn hỏi tên và số điện thoại của tôi.
Mỗi lần nói chuyện với những người con trai đó xong, lúc quay về kí túc xá, tôi lại tự ngắm kĩ mình trong gương. Tôi phát hiện ra là mình càng ngày càng xinh đẹp, không còn đen đủi, xấu xí như cô bé ngày xưa mẹ vẫn hay chê bai nữa rồi. Bạn cùng phòng bắt đầu đua nhau hỏi tôi về cách làm trắng, cách giữ eo và cách làm cho nở ngực, còn tôi lúc đi đường đã không còn cố ý khom lưng, cúi mặt xuống để che giấu đi những điểm nữ tính của mình nữa rồi. Dần dần, khi mọi người khen tôi xinh, tôi đã không còn đỏ mặt, không còn cảm thấy ngượng ngùng hay đoán già đoán non xem họ đang có ý trêu tôi hay không nữa rồi.
Có điều giống như việc không phải người con gái nào cũng có người chủ động đến bắt chuyện, không phải người con trai nào cũng bắt chuyện thành công. Bắt chuyện nếu hay thì gọi là tán tỉnh, nếu dở thì gọi là quấy rối. Con trai không bao giờ muốn nhìn những người con gái vừa xấu vừa béo; con gái cũng vậy, cảm thấy không cần thiết phải hạ mình quan tâm đến những thằng con trai rác rưởi. Nếu như bạn cảm thấy những câu nói này của tôi khó nghe, hoặc làm tổn thương đến lòng tự trọng của bạn thì hiệu quả của việc “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng” của tôi đã đạt được. Bạn cần phải tự xem xét lại xem có phải là mình quá xấu không? Tôi và Lương Triết quen nhau trong một bối cảnh bắt chuyện làm quen như thế.
Lúc còn học phổ thông, chúng tôi rất ghét sự quản lý của các thầy cô. Lên đến đại học, chẳng còn thầy cô nào quản, những người thực sự quản chúng tôi, làm chúng tôi sống không thoải mái là đám người làm hậu cần. Rõ ràng là ba lạng gạo nhưng lại chỉ đưa cho chúng tôi một tí tẹo cơm như cho mèo ăn vậy, rõ ràng gọi là phòng để nước sôi nhưng lúc nào cũng chỉ cung cấp nước sôi “95” độ. Rõ ràng là thủ thư nhưng lại luôn làm mất sách rồi đổ lỗi cho học sinh chưa trả. Gặp phải hai chuyện trước thì thôi cho qua, chứ gặp phải chuyện thứ ba thì không thể không đập bàn đập ghế kêu oan. Bởi vì làm mất sách là phải đền tiền, vô duyên vô cớ sao lại bắt tôi rút tiền trong túi ra trả tiền cho thứ không phải mình làm sai.
Vì thế cuối tuần đó, lúc bà thủ thư nói với tôi là tôi chưa trả cuốn Bốn năm phấn hồng, bắt tôi phải đền gấp đôi giá bìa sách là 36 tệ, tôi nói: “Sao lại chưa trả chứ? Lần trước em mượn ba quyển sách, em đã trả hết cùng một lúc rồi, sao lại có một quyển chưa trả?” Bà ta thản nhiên trả lời: “Tôi làm sao mà biết được! Trên máy rõ ràng hiện lên là quyển Bốn năm phấn hồng em chưa trả.”
“Em trả rồi. Em khẳng định là em đã trả rồi.”
“Em khẳng định thì có tác dụng gì chứ!” Bà ta đưa mắt lườm tôi. Có lẽ là do cuối tuần, thư viện chỉ có mình bà ta trực nên không được thoải mái, thái độ vô cùng khó chịu
.
“Em trả thật rồi mà! Các cô ở thư viện thường xuyên có những chuyện như thế này, lúc học sinh trả sách, để sách chồng lên đống sách đã trả nhưng lại không chịu quét vạch cẩn thận, cứ vứt bừa vào kho rồi đến lúc lại trách bọn em chưa trả.” Tôi vạch rõ ra vết hổng trong cung cách làm việc của bọn họ.
“Em phải biết mình đang nói gì chứ!” Bà ta đứng hẳn dậy, dùng tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
“Sợ gì chứ!” Cuối cùng tôi đã nói ra những điều không nên nói. Trừ mẹ tôi ra, tôi không có sự kiên nhẫn với bất kì ai. Tại sao tôi phải nhẫn nhịn chứ, bà chẳng phải là mẹ tôi.
“Mày nói thêm câu nữa xem, đồ mất dạy! Bố mẹ mày không dạy mày à? Thế mà cũng là sinh viên!” Bà ta tiếp tục quát lại, trợn mắt nhìn tôi.
“Không có bố mẹ dạy à?” Câu đó chọc đúng vào nỗi đau của tôi, làm tôi cảm thấy vô cùng khó xử. Tôi giận dữ cần quyển sách chưa được nhập vào kho ném thẳng vào người bà ta, hình như kiểu bạo lực này tôi được di truyền từ mẹ!
Tôi chỉ nghe thấy tiếng kêu thất thanh của bà ta, cuốn sách sượt qua người bà ta rơi xuống đất. Bà ta cúi xuống nhặt sách lên, nói: “Loạn rồi! Loạn thật rồi!” Bà ta xông ra khỏi quầy, chạy ra hành lang gọi thầy quản lý thư viện ở phòng bên cạnh.
Thầy quản lý thư viện khoảng trên năm mươi tuổi, tóc đã hoa râm, trông có vẻ khá nhã nhặn, hiền lành. “Sao thế, sao thế, có chuyện gì thế?” Thầy quản lý thư viện thấy bà thủ thư đằng đằng sát khí, ngạc nhiên hỏi.
“Em sinh viện này đấy! Đúng là vô giáo dục! Không những làm mất sách mà còn chửi người, đánh người!” Bà thủ thư béo ịch lên tiếng kết tội tôi trước.
“Thưa thầy quản lý, em nghĩ thầy là người sáng suốt nên em muốn nói với thầy