Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.

hơn, nhưng hắn không cách nào quên được Nhiễm Du, cho nên, mặc dù hắn bất an, nhưng lại không muốn ân ái. Mấy lần đứng bên bờ vực lau súng cướp cò, hắn cũng dùng chỉ một câu, "Tôi không thương cô" dập tắt tất cả.
Bởi vì tình cảm không hoàn toàn đầy đủ, cho nên, không vui vẻ. Làm như vậy coi như là hắn có trách nhiệm đối với bản thân mình, có sự tôn trọng đối với tôi. Nhưng là, đối với một phụ nữ, nhất là một người phụ nữ còn rất mơ hồ, không phân biệt được tình yêu mà nói, thì bốn chữ "Tôi không thương cô" lại rất đả thương người. Nhưng nếu như mỗi tháng có thể nghe tới hai ba lần, thì tổn thương cũng thành thói quen.
Âm Tam Nhi từng nói, Xảo Dĩnh không phải thiện nam tín nữ, bởi vì, Xảo Dĩnh rất thông minh, hơn nữa còn rất kiên cường.
Nhưng là, điều này cũng không có nghĩa là, gương mặt như búp bê của tôi đây lại thật sự chỉ là búp bê pha lê. Cho nên, trong cuộc sống của chúng tôi thường xuất hiện loại cục diện này —-
Ánh trăng sáng, chiếu vào phòng khách, tôi và Âm Tam Nhi dựa vào nhau uống nước xem ti vi. Mọi người đều là người trưởng thành, nếu như đã mập mờ, khó tránh khỏi sẽ nhận được cái hôn hay cái gì đó, khi thú tính của hắn bộc phát , ách. . . . . . Ý của tôi là, khi giữa hai người phát ra tia lửa, mắt thấy thế cục sắp sửa mất khống chế thì hắn sẽ nhíu chặt chân mày nói, "Tôi không thương cô!"
Tôi giống như bị nước lạnh dội vào đầu, sau giây phút sững sờ trì trệ và mờ mịt ngắn ngủi, sẽ trả lời hắn một câu, "tôi cũng vậy."
Âm Tam Nhi cũng không phải là người chịu được sự đối đãi nghiêm khắc của người khác, hắn có thể nói, hắn không yêu tôi, nhưng, nếu khi tôi nói tôi không thương hắn, hắn sẽ rất mất hứng. Mỗi lúc như thế, hắn sẽ dùng lực hôn tôi, vì vậy nụ hôn không dịu dàng chút nào, thậm chí còn mang theo mùi vị trừng phạt cùng cảnh cáo.
Cho đến khi tôi bị hôn tới toàn thân bủn rủn, hắn mới lui ra, dùng ánh mắt dương dương đắc ý nhìn tôi.
Mặc dù phản ứng sinh lý của tôi khống chế không được tốt lắm, nhưng tôi vẫn có thể sử dụng biểu tình tỉnh bơ đùa cợt, cũng tặng kèm một câu "Từ trên thân tôi lăn xuống đi, nếu không, tôi sẽ đá gãy Tiểu Hạng Thiên của nhà anh!"
Sức hấp dẫn của phái nam không có tác dụng, hắn sẽ thẹn quá thành giận nhìn tôi chằm chằm, tôi cũng kiêu căng trừng trở về, nhìn chằm chằm một hồi, hai người sẽ không nhịn được phì cười, sau đó, hắn sẽ đứng dậy trở về phòng, còn tôi tiếp tục quan sát bộ phim bộ hoang đường nhàm chán.
Làn gió đêm bướng bỉnh lay động tấm rèm cửa sổ, tôi khẽ ngẩng đầu, nhìn về vầng trăng sáng treo trên bầu trời đêm. Nó nói cho tôi biết, hắn không yêu tôi, nó nói cho tôi biết, hắn xao động là xuất xứ từ việc đó. Đây chính là cuộc sống của chúng tôi, có chút quái dị, có chút không được tự nhiên, còn có chút hoang đường.
"Bách Khả, cô có nghe tôi nói cái gì hay không?" Âm thanh bất mãn của Âm Tam Nhi đem tôi từ trong hồi ức tỉnh táo lại.
Chống lại cặp mắt có ẩn chứa tức giận, tôi chột dạ cười, "Lặp lại lần nữa đi?"
Âm Tam Nhi trầm mặc không nói, cặp mắt kia, giống như một viên đá đen sẽ mang đến cho người ta vận rủi, tuấn mỹ nhưng nguy hiểm. Bờ môi khẽ mím khiến cho tôi hoài nghi, hắn là vì đề phòng hàm răng của mình ra ngoài làm loạn mới có thể làm ra cái loại động tác đó, hay là động tác của con sói khi lang tức giận!
"Lặp lại lần nữa đi, tôi bảo đảm sẽ rửa tai lắng nghe, một chữ cũng không bỏ sót!" Tôi nắm móng vuốt sói. . . . . .Ách, ý của tôi là, tôi kéo tay của hắn tới lui nhẹ nhàng, rất có ý vị lấy lòng.
"Tôi đi công tác." Hắn hờn giận gạt tay của tôi ra, buồn bực bỏ đi. Người đàn ông này luôn như thế, nóng giận tới nhanh, nhưng cũng nhanh đi, đã quen thuộc với tính khí khó chịu của hắn nên tôi đây tự nhiên sẽ không để ở trong lòng.
Buổi sáng hôm sau, tôi vẫn bảy giờ rời giường như cũ, sau khi rửa mặt, chuẩn bị bữa ăn sáng, bận rộn gần nửa giờ, thức ăn nóng hổi, thơm ngào ngạt sớm đã ra lò, đang tính kêu Âm Tam Nhi rời giường, đã thấy hắn đi vào phòng ăn.
Bởi vì phải đi bái tế cha mẹ tôi, hắn mặc một bộ quần áo màu đậm, quần tây được ủi rất bằng phẳng, áo sơ mi lụa nhuộm sắc thái của bình minh. Khí phách quạ đen rất đẹp trai a. . . . . . Không, tôi lại nói nói bậy, ý của tôi là, hắn mặc như vậy rất đẹp trai .
Tôi dọn xong bát đũa, cười hỏi, "Sao hôm nay lại tự giác như vậy?"
Hắn ngáp một cái, thần sắc có vẻ hơi mỏi mệt, nhưng ngữ điệu vẫn giống như thường ngày: "Cô đi bên ngoài nhìn xem, nói không chừng bây giờ mặt trời đã lặn xuống phía tây rồi."
Tôi xem qua rồi, mặt trời vẫn ở phía đông, chỉ có điều, máy vi tính của hắn và tài liệu liên quan đến công việc vẫn còn ở phòng khách, xem ra không phải vấn đề là mặt trời, mà vấn đề là ở chỗ người nào đó suốt đêm chiến đấu hăng hái ấy. Tôi khuyên hắn không cần theo tôi đi bái tế, nhưng hắn không nhưng không cảm kích, còn tặng tôi cái liếc mắt xem thường.
Vì vậy, sau khi ăn qua điểm tâm, chúng tôi liền ra cửa. Mua một ít hoa quả tươi cần thiết để cúng bái, cha thích ăn điểm tâm, mẹ thích trái cây, xe bắt đầu lăn bánh trên đường.
Nơi an nghỉ của ch