Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
a mẹ tôi không phải công viên tưởng niệm, mà ở một ngôi làng nhỏ thuộc sự quản lý của thành phố D, nghe cha nói, tổ tiên của Bách gia có người đã tốt nghiệp Cử nhân, trong triều đại nhà Thanh lúc bấy giờ đứng hàng Lục Phẩm, vì vậy, mộ phần tổ tiên nhà họ Bách mặc dù không xa hoa quý phái nhưng cũng quy cách hơn so với những người bình thường rất nhiều, điều không được vừa ý lắm chính là cách thành phố D hơi xa, lộ trình hơn bốn giờ nhưng không phải tất cả đều là đường nhựa, cho nên, khi tới được mộ phần thì tôi đã bị lắc lư khiến đầu óc choáng váng rồi.
Âm Hạng Thiên thấy tôi dường như nhuyễn chân tôm (mềm nhũn), vừa chế nhạo tôi, vừa nhổ cỏ dại trước mộ bia. Tôi nghỉ ngơi một lát, đợi đầu óc khôngcòn choáng váng, bắt đầu lau Mộ Bia, bày biện đồ cúng tế. Tất cả đều dược sắp xếp rất thỏa đáng, tôi kêu Âm Hạng Thiên đi lên xe ngồi, nhưng hắn lại không chịu đi. Lại nói, đây là lần thứ hai hắn theo tôi về quê cúng bái, nếu như cha mẹ dưới suối vàng có biết, thì hắn cũng được xem là người nhà của tôi.
Vào mùa xuân nên gió hơi lạnh, mùi vị cỏ tươi thoang thoảng khiến cho lòng người trong phút chốc trở nên bình tĩnh, tôi và cha mẹ hàn huyên cả ngày, rồi sau đó phủi cỏ vụn trên người, đứng lên nói, "Về nhà thôi."
Âm Tam Nhi khoác tay tôi, lẩm bẩm nói, "Thưa chú, cháu sẽ giúp chú chăm sóc Bách Khả, ngài đừng nghe cô ấy đùa giỡn như thế."
Trong hơi lạnh của gió xuân trong, tay của hắn vô cùng ấm áp, đứng ở bên cạnh hắn, trong lòng tràn đầy bình yên.
Tôi quơ quơ tay của hắn, cười nhắc nhở, "Anh không phải không thích hứa hẹn sao?"
Hắn từng nhiều lần bày tỏ, hắn ghét bị lời hứa trói buộc, cho nên, hắn không dễ dàng hứa hẹn. Bây giờ hắn đối mặt với cha tôi nói những lời kia, không thể nói đó không phải là lời hứa.
Đuôi lông mày của hắn nhướng lên, vô vị nói, "Nhìn cô và nhìn con thỏ có khác nhau sao?" Ý nói, những câu này căn bản không tính là lời hứa!
Những suy nghĩ ngọt ngào trong lòng phai đi, tôi chau mày nhìn hắn chằm chằm, "Ý của anh là, ba tôi là lão thỏ già?"
Hắn buồn cười nói, "Chỉ có cô tự nói cha mình như thế nha? Cẩn thận không chú tức giận. . . . . ." Mới nói một nửa, phía sau mộ bia, chợt truyền đến một tiếng vang quái dị.
Tôi cả kinh, vội nói, "Cha, con không có ý tứ đó. Ngài đừng nóng giận!"
Âm Tam Nhi nén cười, giơ tay lên ra hiệu tôi im lặng, sau đó, lặng lẽ đi ra phía sau mộ bia của cha tôi, thần sắc kia giống y như con sói đang nhìn chăm chú vào con mồi, chợt, hắn cúi người xuống, ngay sau đó nhấc lên một con thỏ nhỏ không lớn hơn bao nhiêu so với bàn tay hắn.
"Nó chiếm tiện nghi của cô." Âm Tam Nhi đùa giỡn nói.
Trán tôi đầy vạch đen, cư nhiên giả mạo ba tôi, thật muốn ăn đòn.
Nhưng, con vật thật là đáng yêu, thật sự không thể xuống tay được, tôi kêu Âm Tam Nhi thả nó đi, thế nhưng hắn lại lắc đầu nói, "Đây là thỏ hoang chánh tông, chất lượng thịt khẳng định không tệ."
Tôi quýnh 囧囧, ngó ngó con sói thứ thiệt, lại ngó ngó con thỏ nhỏ thứ thiệt, quyết định giành lại thật nhanh, ôm lấy con thỏ nhỏ còn chưa đủ cho hắn nhét kẻ răng bỏ chạy.
Âm Tam Nhi cũng không đuổi theo, chỉ ung dung nói, "Nếu như cô mà thả nó ra, tôi sẽ hầm cô."
Bước chân của tôi ngừng lại một chút, cúi người buông tay, con thỏ nhỏ bỗng chốc nhảy tới trên đất, tôi nhỏ giọng xua đuổi, "Chạy mau chạy mau, đừng để con sói bắt được."
Mùa xuân, lúa non đã cao gần nửa cẳng chân rồi, con thỏ hoang nhỏ ba chạy hai nhảy bỏ chạy không thấy dạng.
Tôi hài lòng đứng lên, Âm Tam Nhi đứng nơi không xa nhún vai, "Thật đáng tiếc, để nó trốn thoát."
Tròng mắt đen của hắn hơi híp lại, khóe môi giơ lên, bị ánh mặt trời nhuộm, làn da màu mật ong lộ ra vẻ vô cùng tuấn mỹ. Chỉ có điều, lời của hắn khiến cho tôi không còn lòng dạ nào mà thưởng thức mỹ nam.
Hắn nói, "Nếu như cô đủ thông minh, nên chạy cùng con thỏ kia đi.”
Nụ cười xấu xa kia làm tiếng chuông cảnh báo trong lòng tôi chấn động, tôi co cẳng chạy, đạp ngã không biết bao nhiêu lúa non.
Ánh mặt trời giữa trưa, làn gió mang hơi lạnh, sau lưng còn có con sói xấu xa, khiến tôi có loại cảm giác hạnh phúc vây quanh, đáy lòng có tiếc nuối thật nhỏ, bị tôi lựa chọn bỏ quên, thế gian không có chuyện thập toàn thập mỹ, tôi không bắt buộc hắn phải giữ lời hứa, chỉ muốn sống một cuộc sống thật yên lặng, thuận theo tự nhiên là tốt rồi. . . . .
Trưa Chủ nhật, tôi bận rộn trong bếp. Nấm hương, sườn xào chua ngọt, thịt bò nướng, mở nồi, lấy ra ba hộp đựng thức ăn, đem thức ăn chia làm ba phần bằng nhau, hộp nào cũng đầy thức ăn.
Đinh linh linh —-
Điện thoại vang lên.
Tôi vội vàng đi ra phòng khách, cầm ống nghe lên, tiếng cười của Âm Nhị Nhi truyền ra: "Có muốn tôi đi đón em hay không?"
"Không cần, buổi trưa rất dễ kẹt xe, cứ để em đi “con rùa” qua. Các anh đợi thêm nửa giờ nữa, bây giờ em liền ra cửa."
Lại nữa rồi! Thật không rõ hai anh em cứ gặp mặt nhau liền ngắt nhéo nhau này sao có thể tọa nên úy tín ở công ty được chứ!
Đồng Phỉ vội khoát tay, "Không cầ