Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.

ng phóng ra tia lửa điện xèo xèo.
"Không có, chỉ là, tôi muốn tìm một người có đôi mắt bình thường." Tôi dọn dẹp xong bài thi, dưới ánh mắt trợn trắng của hắn đi ra khỏi phòng học. Đang cười khúc khích, một cô gái mang mũ lưỡi trai màu đỏ mũ lấy một tốc độ khiến Lưu Tường hâm mộ nhào vào trong lòng tôi, cái đầu nhỏ phấn kích cọ cọ vào tôi: "Cô nhỏ, rốt cuộc tôi tìm được cô rồi!" Dáng điệu kia, giọng nói kia, giống như là phải xuyên qua thiên sơn vạn thủy mới được gặp tôi vậy.
Lão đại chậm rãi theo kịp nói: "Cô ấy khiến lão Tam phiền chết rồi, điện thoại của em không thông, cô ấy muốn biết em có đi học hay không, ước chừng đã giày vò lão Tam khoảng hai giờ."
Tô Mạt chu cái miệng nhỏ nhắn nói: "Nếu không có Âu cơ tương ở đó, hắn nhất định sẽ bóp chết tôi."
"Giáo sư Dương rất nghiêm túc, đi học không ở điện thoại di động." Tôi buồn cười xoa xoa cái đầu nhỏ của Tô Mạt, "Cô không phải đi học sao?"
"Trường học của chúng tôi đang tổ chức đại hội thể dục thể thao, tôi không muốn tham gia, xin nghỉ ba ngày, tính cả hôm nay chỉ còn có hai ngày, chúng ta cùng nhau chơi đùa thôi." Cô ta tiếp tục cọ cọ trong lòng tôi, thật ra thì, Tô Mạt cao hơn so với tôi, tư thế như vậy thật rất khó khăn.
Vì để tránh cho cô ấy bị trật cổ, tôi kéo giãn khoảng cách của hai người, cười híp mắt nói: "Không thành vấn đề, tôi mời cô đi ăn cơm trưa, nói cho cô biết, trường của chúng tôi có thành tựu nhất chính là căn tin."
"Oa tốt oa, muốn ăn đậu phụ khô." Lúc Tô Mạt nói lời này, thì bạn học nam vừa rồi mới phóng điện với tôi vừa lúc đi tới.
Tôi phù một tiếng bật cười, đậu phụ khô rất có dinh dưỡng, tôi quyết định, buổi trưa sẽ ăn.






Lão đại là người điên cuồng công việc siêu cấp, cho nên khi hắn chịu nặn ra thời gian làm việc quý báu, tự mình đưa Tô Mạt đến, mục đích là muốn biết tôi và Âm Tam Nhi tối hôm qua có gây gổ hay không thôi, không đúng, chính xác mà nói, hắn muốn biết, tối hôm qua chiến tranh kéo dài bao lâu.
Tôi vừa lấy thức ăn cho Tô Mạt, vừa nói: "Tối hôm qua rất Thái Bình, một câu cũng không ầm ĩ."
Lão đại nghe thấy nhưng không nói gì, hiển nhiên là không tin.
Trong miệng Tô Mạt chứa đầy thức ăn, nói mơ hồ không rõ: "Thôi đi, hắn giống y như ăn thuốc nổ, Hiểu Phong cũng bị hắn quở trách khóc lóc um sùm."
Hiểu Phong là phụ tá của Âm Hạng Thiên, nhưng đó là một phụ tá nam nha! Không thể không nói, bản lãnh của hắn là giận chó đánh mèo.
Tô Mạt đến, làm rối loạn hành trình sắp xếp cả đêm hôm qua của tôi. Sau khi ăn cơm trưa xong, tôi không có tiết, vì giết thời gian, hai chúng tôi đi xem phim kinh dị, tình tiết không dọa người, nhưng, Tô Mạt lại rất sợ hãi, âm thanh sợ hãi kia lọt vào tai tôi, so với phim kinh dị còn chấn động và kinh dị hơn.
Khi bộ phim kết thúc thì áo khoác của tôi cũng bị cô ấy vò nát y như giẻ lau bàn, cô ấy cảm thấy băn khoăn, nhất định không đền tôi cái khác thì không thể. Thịnh tình khó chối, tôi theo cô ta vào trung tâm thương mại.
Nhìn Tô Mạt rất vô tư, trong lòng tôi có suy nghĩ: "Không có tình cảm nam nữ thật sự rất tốt."
"Chỉ cần dính đến tình yêu, mọi người sẽ rất mệt mỏi." Cô ấy thở dài, giữa hai lông mày ẩn ẩn vẻ buồn rầu: "Cô đừng nhìn tôi giống như tôi đang rất vui vẻ, thật ra thì, tôi có cái khổ của tôi."
"Cô khổ vì yêu?"
"Không có, trước đây tôi có thích một người, vừa thấy đã yêu.... Nhưng, hắn lại không yêu tôi." Tô Mạt nhìn tôi mong đợi, tựa hồ đang đợi tôi nói vài câu khích lệ.
Tôi vuốt tóc của cô ấy nói: "Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, đừng vì tình yêu mà trầm mê."
Đây là những lời tôi thường thường tự nhủ, nhưng, tôi phát hiện, thực tế so với nói còn khó khăn hơn rất nhiều.
Tô Mạt không nghe được câu cô ấy muốn, tâm tình có chút buồn bã. Nhưng, cô ấy rất nhanh đã bị một con heo đồ chơi hấp dẫn lực chú ý. Tôi thấy cô ấy thật sự thích, liền mua lại đưa cho cô ấy. Để chứng minh mình rất thích, cô ấy hôn lên mũi con heo. Không thể phủ nhận, Tô Mạt so với những cô gái kiểu cách con nhà khuê các còn đáng yêu hơn nhiều.
Cơm tối là Tô Mạt mời, ăn ở Pizza Hut, khi ăn xong, mới hơn tám giờ, tôi thấy thời gian còn sớm, liền tính xem hành trình tiếp theo sẽ làm gì.
Trở về biệt thự lớn?
Tô Mạt không quen bà nội, gặp mặt sẽ khách sáo, Tô Mạt sẽ không được tự nhiên.
Đi quán bar?
Ý tưởng này chợt lóe trong đầu, tôi tự nhiên nhớ lại con báo đen Cổ Viêm kia, cùng với ánh mắt hắn nhìn Tô Mạt, mất hứng, không được!
Đi tìm lão đại?
Không được không được, lão đại đối đãi với công việc còn tốt hơn so với người, nên bây giờ vẫn còn ở công ty.
Bằng không, đi tìm Âm Nhị Nhi?
Cũng không được! Theo thái độ của hắn khi đối mặt với Tô Mạt, đi tìm hắn quả thực là đưa hắn vào bất nghĩa.
Suy nghĩ liên tục, tôi bỗng nhiên nhớ tới một người!
Hắn, sáng chín chiều năm, có thời gian cùng chúng tôi chơi!
Hắn, tính tình hiền hoà, nguyện ý cùng chúng tôi chơi!
Hắn, biết gốc biết rễ, chỉ số an toàn trăm phần trăm!
Chính là hắn! Gọi điện thoại hỏi thăm t


XtGem Forum catalog