Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341506
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.
c này tôi vẫn thất thần nhìn anh không chớp mắt, anh ho khan vài tiếng rồi lại liếc tôi một cái, ngoài mạnh trong yếu hỏi: “Nhìn cái gì!”
Tôi buột miệng: “Hôm nay tôi đột nhiên phát hiện, thì ra anh vẫn còn có nhân tính nha …”
Gương mặt vốn tái nhợt của anh lại xanh thêm một chút.
Tôi ôm ngực nói tiếp: “Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá! Thiếu chút nữa tôi bị anh quyến rũ rồi”
Anh ngẩn người, xoay người nhìn ra cửa sổ, màn đêm bên ngoài làm nền cho hình bóng của hai chúng tôi đang phản chiếu trên cánh cửa sổ bằng thủy tinh, anh nói: “Chỉ e là cô tìm cách quyến rũ tôi thôi.”
“Tần tiên sinh…” Khóe miệng tôi giật giật ” Ánh mắt anh rất độc đáo, anh đã thấy phụ nữ nào dùng cách đánh nhau với người khác để quyến rũ đàn ông chưa?”
“Quả thật độc đáo.” Anh híp mắt đánh giá tôi một phen, “Đây là lần đầu tiên trong đời có phụ nữ đánh nhau vì tôi.”
Đính… Đính hôn?
Nghe Tần Mạch nói xong, tôi cười lạnh: “Thật vinh hạnh cho tôi quá, đúng thật đây là lần đầu tiên trong đời tôi đánh nhau vì đàn ông đó.”
“Hà Tịch.” Anh lờ tịt hàm ý mỉa mai trong câu nói của tôi, tự mình nói mình nghe tiếp: “Cô đã tạo ra không ít lần đầu tiên của cả hai chúng ta.”
Anh vừa dứt lời, không biết vì sao lại nhìn vào đôi môi của anh mà nhớ lại cảm giác nhẹ nhàng chạm khẽ vào chúng trong lúc hỗn loạn, rồi không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại phun ra một câu: “Chà, anh cũng đâu kém cạnh gì, lần đầu tiên của tôi lẽ ra phải dành cho chồng cũng bị anh lấy đi mất.” Lời vừa tuôn ra khỏi miệng, tôi liền hối hận không thể cắn đứt lưỡi của mình.
Đối với chúng tôi, chuyện tình đêm đó là một chủ đề cấm kỵ, từ khi biết nhau đến nay, cả hai đều rất ăn ý mà tránh né không đề cập đến chuyện này. Mặc kệ quan hệ hiện giờ của chúng tôi như thế nào, chỉ cần nói về việc nam nữ đã lên giường với nhau thì sự việc sẽ càng thêm phức tạp.
“Chắc chưa ăn sáng phải không, dì có mang cháo, ngon dở gì thì cũng phải ăn một chút.” Bác Lục đẩy dì Tần đến phòng Tần Mạch, bà vừa kéo tôi đi cùng vừa đau lòng nói: “Sao lại đánh nhau với ăn cướp làm gì, tụi nó muốn tiền thì các con cứ đưa đi. Nhìn coi, bây giờ hai đứa thê thảm như vầy nè.” Tôi nghĩ Tần Mạch sợ bà lo lắng nên chưa cho bà biết sự thật nên cũng hụ hợ vài câu “Dạ, chỉ tại tụi con không cẩn thận.”
Lúc đẩy cửa vào phòng Tần Mạch thì thấy anh đang ăn cháo trên một cái bàn nhỏ trên giường. Dì Tần ra lệnh:: “A Mạch, múc cho Tịch Tịch một chén.”
Tần Mạch ngẩng đầu liếc mắt nhìn tôi một cái, trong mắt lóe ra một tia sáng không rõ ràng làm lưng tôi bỗng dưng cứng lại, không hiểu sao lại có ý nghĩ bỏ chạy. Tôi nghĩ nếu lúc này dì Tần không kéo tay tôi thì không chừng tôi chỉ hoảng sợ “say good bye” một câu rồi tung cửa mà chạy mất.
Anh nghe lời, múc một chén cháo rồi vươn tay đưa cho tôi. Tôi ngập ngừng một lúc lâu đến khi dì Tần kỳ quái nhìn tôi, tôi mới rụt rè nhận chén cháo, dùng ánh mắt gật đầu cám ơn.
Tôi vừa uống cháo vừa trăn trở suy nghĩ: mình bị sao vậy ta? Mắc gì lại sợ anh ta dữ vậy? Hôm qua mình cũng có thể coi như là ân nhân của anh ta mà. Xảy ra chuyện như vậy, người phải đỏ mặt, hoảng hốt phải là anh ta chứ đâu phải mình.
Dì Tần đang nói cái gì với Tần Mạch, tâm hồn tôi tiếp tục trôi lơ lửng, các hình ảnh từ lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt đến các sự việc liên tiếp xảy ra như một đoạn phim quay chậm lần lượt chiếu qua trong đầu tôi. Trong trí nhớ tôi hoàn toàn không có câu trả lời cho các vấn đề lúc nào tôi và anh gần gũi, lúc nào thì chọc giận nhau, khi nào đã trở thành thân thiết, tôi chỉ nhớ rõ mồn một những lúc chúng tôi “giương đao bạt kiếm” với nhau sau đó tạm nhân nhượng rồi cùng hợp tác. Hình như đến tận bây giờ, tôi và anh vẫn luôn nằm trong thế đối địch với nhau nhưng lạ lùng là chúng tôi lại luôn đứng cùng một chiến tuyến, thậm chí còn sinh ra một khoái cảm kỳ dị khi gặp kỳ phùng địch thủ nữa… Cho nên khi anh bị thương…tôi lại đau lòng.
Đau lòng! Tôi cả kinh, lúc nhìn thấy Tần Mạch bị thương đêm qua, tôi thật sự đau lòng cùng lo lắng, nhưng đối với quan hệ của chúng tôi hiện giờ thì việc này có vẻ hơi quái lạ. Nếu người bị đánh tối qua là Tạ Bất Đình, cho dù Tạ Bất Đình không bắt tôi vô duyên vô cớ ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ như Tần Mạch thì cùng lắm tôi cũng chỉ núp lùm gọi 110 sau đó lặng lẽ đi gọi bảo vệ khu nhà chứ nhất định không có chuyện mất lý trí gào to như vậy.
Bởi vì… Bởi vì người bị đánh là Tần Mạch sao… Bởi vì Hà Tịch tôi đối với anh…
“… Tịch Tịch, cháu nói có được không?”
“Không được!” Tôi kinh hô, cơ hồ nhảy dựng lên.
Người trong phòng đều chấn động, dường như bị tôi dọa sợ không nhẹ. Dì Tần nhìn tôi một lúc lâu, hình như có chút tổn thương nói: “Dì cũng chỉ đề ra ý kiến mà thôi, dù sao việc này cũng để bọn trẻ tụi con tính toán là hay nhất, dì cũng không có ý gì khác…”
“Ách…” Tôi tỉnh táo lại, nhìn sắc mặt âm trầm của Tần Mạch, lại quét mắt đến gương mặt đang cau mày của bác Lục, cuối cùng ánh mắt dừng ở dì Tần. Tôi gãi gãi đầu, “Này, này…” Nếu lúc nà