Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
có nội hàm .
“Cây kim dấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra” Tôi cười, “Trần Thượng Ngôn, anh hiểu mà .”
Tắt điện thoại, tôi chui vào chăn, nhắm mắt ngủ.
Đàn ông, đi chết hết đi!
Hai ngày sau.
Trong căn hộ của Tần Mạch, các dụng cụ thi công đã được chuyển đi hết, nhân viên vệ sinh cũng đã quét dọn sạch sẽ từ trước ra sau của căn hộ. Tôi nhìn quanh một vòng, cẩn thận kiểm tra từ trên lầu xuống dưới đất, tuy là kỳ hạn hoàn thành công trình hơi gấp nhưng toàn bộ căn hộ đều được trang hoàn vô cùng hoàn hảo. Nếu Tần Mạch còn tìm ra được điểm nào để chê bai thì tôi cũng bó tay.
Tôi lấy di động định gọi cho Lisa để cô ấy báo cho Tần Mạch đến nghiệm thu căn hộ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy gọi trực tiếp cho Tần Mạch vẫn ổn hơn.
“Alo ?”
“Xin chào, tôi là Hà Tịch.”
Bên kia im lặng trong chớp mắt rồi hỏi: “Chuyện gì?”
“Căn hộ đã trang trí xong, anh co thời gian thì chúng ta hẹn đến xem một chút, nếu còn điểm nào anh chưa hài lòng thì chúng ta có thể bàn bạc sửa lại.”
“Được. Sau năm giờ chiều mai tôi mới rảnh, vậy chúng ta hẹn gặp buổi tối đi.” Anh lại thòng thêm một câu: “Dù gì cô cũng đâu có hẹn hò với ai.”
Một câu mang theo một chút trào phúng cùng vui sướng khi người gặp họa đã thành công triệu tập một đống gân xanh trên trán tôi, lời nói của tôi cứ thế trôi tuột ra: “Anh còn có thể ác mồm ác miệng hơn không?”
“Tôi chỉ nói sự thật thôi.”
Tôi cố nén cơn tức, giọng căm hận nói, “Bảy giờ tối mai, tôi ở căn hộ hân hạnh đón tiếp ngài đến nghiệm thu. Cần phải phối hợp! Bởi vì đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, sau này anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, cả đời cũng không qua lại với nhau nữa, Ngài có thể đốt pháo nhiệt liệt chúc mừng, còn tôi từ nay về sau cũng khôi phục cuộc sống tốt đẹp dưới ánh mặt trời, cho nên van xin ngài làm ơn đừng chậm trễ thời gian, chết sớm đầu thai sớm! Hẹn gặp lại!”
Tôi hầm hừ treo điện thoại rồi nhìn chằm chằm hai chữ “Cầm thú” trên điện thoại một lúc lâu sau đó giật mình, tát vào mặt mình vài cái.
Hà Tịch ơi, Hà Tịch! Mi đang làm gì vậy? Tôi tự hỏi, chẳng lẽ tôi đang đùa giỡn, liếc mắt đưa tình với Tần Mạch sao? Trời ạ, đây là công việc! Đây là khách hàng! Hà Tịch, mi điên rồi? Đến công và tư cũng chẳng phân biệt được ?
Mang tâm trạng không yên ổn, tôi quay về nhà. Tối đến, đang chuẩn bị ăn mì gói thì Trình Thần gọi đến: “Hà Tịch” Giọng nói của chị mang theo sự nghiêm túc mà đã lâu tôi chưa nghe thấy: “Mấy hôm nay chị cứ trăn trở chuyện này, chị nghĩ phải nói với em mới được.”
Tôi buông đũa, chăm chú nghe chị nói
“Tuy em là bạn thân nhất của chị…mà cũng chính vì là bạn thân nhất nên chị thành thật khuyên em một câu, em đừng làm chuyện vô đạo đức đó nữa.”
“A?” Tôi ngây người, “Em làm chuyện thiếu đạo đức gì chứ ?”
“Không thiếu đức? Việc này còn gọi không thiếu đạo đức!” Bỗng nhiên chị lên cơn kích động, bên kia vọng thanh âm trấn an của Thẩm Hi Nhiên “Bình tĩnh, Thần Thần, bình tĩnh.” Chị nén lửa giận nói: “Hà Tịch, em đang chịu kích thích gì vậy ? Tại sao bây giờ em lại trở thành như vậy? Lúc trước em là một cô gái tốt biết mấy, ai hại em thành như thế này? Có phải Dương Tử không ? Có phải tại nó không?”
Tôi động não rất lâu vẫn không biết rốt cuộc mình đã làm ra chuyện táng tận thiên lương nào mới có thể khiến Trình Thần nổi điên đến như vậy.
“Em bắt cá hai tay a!” Trình Thần rống to, “Em chơi trò một chân đạp hai thuyền a! Bác sỹ Trần Thượng Ngôn là người thành thật vậy mà em cũng nỡ bắt nạt người ta! Còn nữa, em nghĩ Tần Mạch là người hiền lành sao? Nếu anh ta biết em chơi trò đùa giỡn tình cảm thì sẽ băm em thành thịt vụn rồi bỏ vào lò vi sóng, cuối cùng em chỉ còn là một làn khói nhẹ biến mất giữa thế gian thôi!”
So sánh này thật kỳ quái nên tôi quyết định tạm thời lệch khỏi quỹ đạo hỏi một câu lạc đề:: “Thịt vụn bỏ vào lò vi sóng sau sẽ hóa thành khói nhẹ sao?”
“Nếu là thịt em thì sẽ có thể! ” Trình Thần nói, “Em có biết với vai trò là bạn thân, lần tham gia vũ hội thấy em cùng Tần Mạch chị đau lòng biết bao nhiêu không? Em quyến rũ một người đàn ông trong vũ hội lại bắt một người khác chờ ngoài cửa…”
“Trình Thần.” Tôi cười nói, “Em và Trần Thượng Ngôn chia tay rồi .”
“Chia tay?”
“Đúng vậy, hơn nữa chuyện của em với Tần Mạch căn bản không phải như mọi người thấy, chỉ là hiểu lầm, nếu chị muốn biết thì lần sau gặp mặt em sẽ giải thích. Chuyện này…dài dòng và phức tạp lắm.”
“Thì ra là vậy.” Bên kia lặng im một lát, “Nói cách khác bây giờ em vẫn độc thân ?”
Tôi chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm tô mì đã mềm rục trước mặt: “Đúng vậy, một mình ngồi ăn mì tôm còn không phải là minh chứng rõ ràng nhất cho sự độc thân của em sao?”
Bên kia, Trình Thần thở dài một hơi, vô cùng đau đớn nói: “Thật ra so với độc thân, ngẫu nhiên bắt cá hai tay cũng không có gì quá đáng lắm!.”
Khóe miệng tôi lại co giật, mặc kệ lời chị nói.
“Đúng rồi.” Giọng nói của chị lại nghiêm túc, “Hai ngày nay Dương Tử có tìm em hay không?”
“Không có a.” Hắn còn dám sao…Còn có lần nữa, tôi sẽ đem chữ “tiện” khắc trên mặt h