Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
ắn.
“Vậy là tốt rồi, hôm vũ hội đó, hắn nhất định cũng giống như chị tưởng em và Tần Mạch đang cặp nhau. Lần trước chị có nói với em đó, công ty của Sầm Dương đang tranh thầu cùng Tần thị hợp tác với công ty của Hi Nhiên, cuối cùng gói thầu này cũng do Tần thị giành được, ngày mai Hi Nhiên và Tần Mạch sẽ ký hợp đồng. Nếu Dương Tử tìm em thì chắc chắn cũng chẳng có gì tốt lành, em đừng để ý đến nó.”
Tôi cười cười: “Đã biết, thôi nha.”
Trước kia, Trình Thần đã không thích Dương Tử, chị nói hắn lớn lên có bộ mặt y như Hán gian. Không thể khen chị nói thật chính xác nhưng cũng như các lần trước, lần này tôi vẫn không tin lời chị, dù gì cũng yêu nhau vài năm, ánh mắt chọn bạn trai thời đại học của tôi chắc không kém đến mức độ này đâu.
P/s: Chap sau là chap ưa thích của mình nhé, nó quyết định đến 50% ý định mần truyện này của mình. Xem rồi biết bạn Hà Tịch hung hãn như thế nào!
Quả thật độc đáo
Đúng bảy giờ tối tôi xuất hiện ở nhà Tần Mạch, trong nhà đèn đuốc tối thui, hiển nhiên là chủ nhà vẫn chưa đến.
Tôi mở đèn, thưởng thức đứa con tinh thần của mình một lần nữa, thật sự thiết kế của mình đẹp quá! Chỉ tiếc sau này chỉ có thể nhìn lại trong ảnh hoặc đồ hình thiết kế mà thôi.
Tôi nhìn mê mẩn một hồi vẫn không thấy Tần Mạch đâu. Tôi ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo tường thì nhận ra anh đã muộn hơn mười phút. Trong lòng tôi thầm ảo não: không phải nói người làm ăn, giữ chữ tín là quan trọng nhất sao? Chẳng lẽ tại người chờ anh là tôi nên anh cố ý đến muộn?
Tôi ngồi trên trên sô pha nghịch di động.
Tôi cân nhắc một phen, rốt cuộc phải thừa nhận: năng lực của tôi không thể chọi lại ba người đàn ông khỏe mạnh, lực lưỡng như thế này. Tôi vừa chuẩn bị nhấc gót bỏ chạy vừa quét mắt qua đám hỗn độn kia lần cuối, đột nhiên tôi phát hiện người bị vây đánh kia nhìn rất quen mắt.
Tần… Tần Mạch!
Tôi kinh ngạc há miệng, nhưng lần này không kiềm lại mà hướng về cổng bảo vệ cách đây khoảng hai trăm mét hô hoán lên: “Bảo vệ đâu, bảo vệ đâu, ăn cướp, ăn cướp!”
Tôi hô to như vậy để bảo vệ khu nhà nghe thì dĩ nhiên âm thanh này cũng đánh động bốn người đang ở trong ngõ nhỏ.
Ba tên lưu manh trong ngõ hiển nhiên đã phát hiện ra tôi, tôi còn ngây thơ nghĩ bọn chúng sẽ hoảng hốt bỏ chạy lấy người, không ngờ cả ba nhìn nhau trao đổi ý tứ rồi một tên tách ra tiến từng bước về phía tôi.
Tôi lại thầm cân nhắc một phen, với năng lực của mình thì đánh với một thằng lưu manh đầu gấu như vầy chắc là…cũng không được…
Tôi xoay người bỏ chạy rất nhanh nhưng tên kia còn nhanh hơn, trong nháy mắt hắn đã nắm được tóc tôi, không hề thương hương tiếc ngọc kéo tôi ngã nhào ra đất, cha mẹ ơi, lưng và mông tôi tiếp đất rất nhanh liền đau điếng!
Thằng khốn này … Chị mày lớn tới chừng này còn chưa ai dám ăn hiếp như vậy!
Tên kia thấy tôi ngã sát đường cái quá bèn định kéo tôi vào ngõ nhỏ. Trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ độc địa, tay tôi túm chặt áo hắn còn chân thì tung một cước vào “hai quả trứng nhỏ” của hắn, không hổ là lưu manh, tên này phản ứng cũng rất nhanh, lập tức khép chặt hai đùi kẹp chân tôi lại ngăn đòn công kích của tôi.
Nhưng hắn đã quên, tôi đang mang giày cao gót nha…
Tôi nhấc gót chân chếch lên trên, nhấn mạnh vào một chút, cái gót giày nhọn hoắt của tôi sém chút nữa là vinh quang hoàn thành nhiệm vụ bạo cúc hắn. Cả người hắn chấn động mạnh, hắn nổi điên mắng tôi một câu rồi hung hăng cho tôi một cái tát.
Ngay lập tức đầu tôi choáng váng, tôi không muốn hắn chụp được tay mình nhưng có giãy dụa, cào cấu thế nào cũng không thoát ra được. Lần đầu tiên trong đời tôi có ý thức về sự chênh lệch về thể lực giữa đàn ông và đàn bà. Cho nên đàn bà khôn ngoan phải viết nắm lấy nhược điểm của đàn ông.
Lúc tôi vẫn còn đang hoảng loạn mà tóm chặt “nhược điểm” của tên lưu manh kia thì cùng lúc đó tôi nghe được tiếng thét đau đớn của hắn cùng với tiếng gầm giận dữ: “Cút!”
Mặt hắn bị người ta đấm một cái thật mạnh, hắn đổ vật sang một bên nhưng tôi vẫn kiên gan giữ chặt “nhược điểm” của hắn không buông, trong lòng chỉ có một ý niệm: bóp nát nó, bóp nát nó, bóp không nát thì bứt nó ra luôn cũng được.
“Buông ra!” Ngay thời điểm tôi đang đắm chìm vào trong chính chấp niệm của mình thì một hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, tôi nghiêng đầu nhìn, chùi nhẹ khóe môi của anh, trong lòng nảy lên một cảm giác kỳ lạ. Sau đó tôi thấy hai tên đồng bọn kia đứng lên, giận dữ chạy về phía này. Dường như vừa rồi bọn chúng cũng bị Tần Mạch đánh cho một trận lên bờ xuống ruộng thì phải.
Tần Mạch kéo tôi đứng lên, đẩy về phía ngõ nhỏ: “Gọi người đến đây!”
Tôi chạy được hai bước thì quay đầu nhìn lại, một tên đang nằm bẹp dưới đất, còn tên kia đang đè Tần Mạch xuống đất mà đánh đấm liên tục, còn một tên khác đang giận điên đi về phía tôi.
Lúc này nghĩ cũng không kịp nghĩ, tôi thét lên chói tai: “Bảo vệ đâu! Chết đâu hết rồi!”
Tôi xoay người vọt nhanh ra đường cái, tên kia thấy tôi bỏ chạy bắt đầu đuổi theo, đuổi gắt gao đ